Lãnh Vân Đình vẫn còn là người nên mặc dù không mua vé hạng thương gia thì cũng không đến mức đặt khách sạn "ba không" cho cậu ở.
Đây là một chuỗi khách sạn ba sao ở địa phương, vị trí nằm ngay trung tâm thành phố, tuy hơi cũ nhưng xét về an toàn và độ chính quy thì không thành vấn đề.
Hôm sau Trì Kha dậy sớm, ra quầy lễ tân hỏi thăm thông tin địa phương trước.
Huyện Viêm Bình không lớn như vùng Tây Bắc, còn nằm rất xa thành phố phát đạt, không phát triển ngành du lịch, kinh tế hạ tầng cũng không tiên tiến, trước thế kỷ này thì chỉ có thể miêu tả bằng hai từ:
Nghèo túng.
Trong chu vi mười mét không có bất kỳ trung tâm thương mại chính quy nào, khắp nơi toàn là những sạp hàng nhỏ và chợ nông sản bán sỉ, thứ nhiều nhất trên phố là ăn xin, trong nhà ngang thì góa phụ, trẻ mồ côi và người khuyết tật là đông nhất...
Nó nghèo thật nhưng cũng không tính là cực kỳ tệ, ít ra không có nạn đói hay tệ nạn, trường cấp một cấp hai và cấp ba cũng không thiếu cái nào.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play