edit: lẻmon
___
PR Tiên Nữ – Thành Vân Tinh Ngân Long, khu trung tâm số 1.
“Cũng lâu rồi nhỉ? Mười tám khu bị dị thể tàn phá ở Hồng Thành, mấy người mới xử lý xong có ba khu thôi sao!? Ngay cả công lao của khu Nam 13 cũng dâng tay nhường cho người ta!”
Trong đại sảnh phòng họp quân sự, một người đàn ông thấp lùn, bụng phệ, để ria mép, tức giận đến mức ném thẳng chiếc máy tính bảng trong tay xuống bàn.
Chiếc máy tính bảng tuy nặng nhưng rất bền, không hề bị nứt vỡ chút nào. Chỉ là bản đồ hiển thị tình hình phòng thủ các khu ban đầu trên màn hình đã nhảy sang một giao diện số liệu khác. Đường cong trượt dài từng tầng, trông như biểu đồ lao dốc không phanh, cũng chính là hình ảnh phản chiếu cho sự bất mãn đang dâng cao trong dân chúng ở Ngân Long.
Người đàn ông kia càng nhìn càng tức giận, quay sang các vị lãnh đạo quân đoàn đang rụt cổ như chim cút bên bàn, gằn giọng mắng: “Không thấy bên quân đoàn Tạ Nam Quân trả lời phỏng vấn đang xỏ xiên chúng ta thế nào à!? Chẳng lẽ các người thật sự định trông chờ vào Kim Dực ôm hết mười bốn khu còn lại về lo liệu sao? Muốn toàn dân đế quốc cười nhạo vào mặt Ngân Long chúng ta à!?”
Cánh cửa lớn phòng họp bị một bàn tay gõ cốc cốc, từng đốt ngón xương nổi rõ. Người đàn ông kia giơ tay vuốt mái tóc đã thưa thớt, quay đầu nhìn ra ngoài cửa. Vừa thấy người kia bước vào, ông ta lại càng tức, quay sang đám người bên bàn quát lớn: “Bao giờ các người mới khiến tôi bớt lo được như Lục Thành đây hả!?”
Sau khi người ngoài cửa được cho phép bước vào phòng họp, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía hắn vừa hâm mộ, vừa ghen tị, cũng có phần khâm phục. Dù sao thì vị thiếu tá Lục này cũng là một trong những nhân tài hiếm hoi thuộc thế hệ mới của doanh Ngân Long.
Ngay cả khi còn chưa trải qua lễ thức tỉnh linh hồn tuổi trưởng thành, hắn ta đã được kiểm tra ra có tư chất cấp hiếm 3S. Sau khi thức tỉnh thì năng lực lại càng vượt bậc, là một trong số ít người cùng lứa có thể sánh ngang với Thẩm thượng tướng bên phía Kim Dực.
Khi mọi người còn đang cảm khái sự chênh lệch giữa người với người, người đàn ông trung niên bên bàn cũng chính là Ngụy thượng tướng lại tức tối đến dựng râu, trừng mắt quát lớn: “Còn ngồi ở đó làm gì!?”
“Cho mấy người một tháng. Mặt mũi của Hồng Phong, mấy người nhất định phải giành lại! Bao gồm cả mấy khu bị dị thể tàn phá nghiêm trọng ở Hồng Thành nữa, tôi muốn thấy được chút thành tích rõ ràng! Còn không mau cút đi làm việc!?”
Cả đám người rối rít đáp “rõ!” rồi vội vàng rút khỏi phòng họp như chạy nạn.
Sau khi mọi người rời đi, Lục Thành mới lên tiếng hỏi: “Ngụy thượng tướng, ngài tìm tôi?”
“À, đúng rồi.” Lúc này Ngụy Phong hận không đeo thêm một bình oxi bên người nói, “Chủ yếu là vì gần đây thành tích của quân đoàn.”
“Còn chưa kịp chúc mừng cậu đính hôn. Hôn lễ chắc cũng đã lo gần xong cả rồi ha?”
Vừa nói, ông ta vừa vỗ vai hắn: “Lo xong thì giúp tôi ra tay một chuyến. Bên phía Kim Dực hiện tại đang rình rập quyền quản lý Hoả Phong tinh như hổ đói, lại còn làm ra thành tích lớn như thế… tuyệt đối không thể để cho bọn họ thực sự giành được quyền đó.”
“Có một lần thì sẽ có lần hai. Cứ thế này mà tiếp diễn, dân chúng ở các khu do Ngân Long quản lý sẽ ngày càng mất lòng tin vào chúng ta.”
“Tôi hiểu.” Lục Thành đáp, “Vị hôn thê của tôi cũng sắp khai giảng rồi, hôn lễ không gấp. Nếu có nhiệm vụ, tôi không có vấn đề gì.”
“Rất tốt, rất tốt. Nếu lần này cậu giải quyết ổn thỏa vụ dư luận ở Hồng Thành, biết đâu lại được thăng lên một bậc.” Ngụy Phong nói, còn giơ ngón tay trỏ lên ra hiệu: “Không chừng sắp tới là có thể ngồi vào vị trí của Thẩm Đình Dục rồi đấy.”
Lục Thành khiêm tốn lắc đầu: “Thượng tướng quá khen, so với Thẩm Đình Dục, tôi còn một chặng đường rất dài phải đi.”
Ngụy Phong lại cười khẩy: “Cậu chẳng qua chỉ bước chân vào chiến trường muộn hơn hắn vài năm thôi. Nói thật, thiên phú hắn cao thì sao chứ?”
“Chỉ cần hắn còn mang cái danh ‘người mang tinh thần lực cấp E’, thì mãi mãi cũng là một quả bom hẹn giờ của đế quốc. Dù có tài giỏi đến đâu, hoàng thất cũng không đời nào giao cho hắn vị trí tổng soái hai quân đoàn.”
Lục Thành im lặng không nói gì. Ngụy Phong vỗ lưng anh một cái, cổ vũ: “Đừng tự coi thường bản thân. Chúng tôi đều rất coi trọng cậu. Tương lai, chức tổng soái hai quân đoàn của Ngân Long, phải do cậu nắm lấy!”
Nói xong, Ngụy Phong rời khỏi.
Lục Thành ở lại trong đại sảnh thêm vài phút, đến khi nhận được thông báo thi hành nhiệm vụ mới rời đi. Nhưng chưa đi được mấy bước khỏi phòng họp, một cấp dưới đã hớt hải chạy tới: “Thiếu tá, bên Hồng Thành… người bạn lớn lên cùng ngài, hình như xảy ra chuyện rồi.”
Nghe đến tên Từ Thanh Nhiên, Lục Thành lập tức nhớ lại trò cười trong buổi tiệc đính hôn hôm đó, đầu lại bắt đầu âm ỉ đau: “Cậu ta lại gặp chuyện gì nữa?”
Cấp dưới ngập ngừng đáp: “Nghe nói Từ đại thiếu gia… hôm qua bị người của Ác Tháp mang đi rồi ạ.”
Lục Thành lập tức khựng bước, quay đầu nhìn người đi bên cạnh, ánh mắt vừa căng thẳng vừa kinh ngạc: “Cậu nói gì cơ?!”
Hắn lập tức mở thiết bị liên lạc, gửi đi yêu cầu tới Ác Tháp, dự định tìm hiểu tình hình rồi tiện thể bay tới Nữ Vương Tinh đưa người về. Nhưng còn chưa kịp hành động, lại có người khác hớt hải chạy đến cầu cứu: “Lục thượng tá! Đội tác chiến được phái tới khu 9 Bắc Thành ở Hồng Phong tinh xảy ra sự cố ngoài ý muốn. Thượng tướng yêu cầu ngài lập tức tới đó hỗ trợ…”
Lục Thành đứng tại chỗ, cúi đầu nhìn ánh sáng trên máy truyền tin nơi cổ tay, ánh mắt tràn đầy giằng xé và đau khổ.
Cuối cùng, trước tiếng giục giã không ngừng của người bên cạnh, hắn bất đắc dĩ cắt đứt yêu cầu liên lạc, xoay người đội mũ quân đội lên: “Đã hiểu. Giúp tôi liên hệ đội đặc nhiệm Ngân Long Thành, cùng tôi đến chi viện.”
---
Nữ Vương Tinh – Bắc Minh Ác Tháp.
Từ Thanh Nhiên và những người khác sau khi đăng ký thông tin đã bị đẩy vào một nơi tương tự như giảng đường.
Trong phòng đã có rất nhiều người, phần lớn là thiếu niên chưa đủ 18 tuổi. Có kẻ co ro ôm đầu gối lẩm bẩm tự nói, có người vì vài câu cãi nhau mà đã đánh nhau túi bụi, cũng có kiểu thiếu niên mặt mày ngang ngược, ra vẻ “thiên hạ này lão tử là lớn nhất”.
Cảnh tượng náo nhiệt như vậy khiến cậu thấy khá thú vị, đã lâu rồi không được nhìn thấy sự sống động như thế này.
Từ Thanh Nhiên đảo mắt quan sát một lượt, rồi theo thói quen đi thẳng đến góc phòng yên tĩnh nhất, ngồi xuống. Chỉ là cậu không nhận ra hôm nay cậu không đội mũ, cho dù có trốn ở góc xa đến đâu cũng vẫn bị nhìn thấy rất rõ.
Có không ít ánh mắt dừng lại trên người cậu, ánh nhìn đầy ẩn ý. Nhưng cậu chẳng buồn để tâm đáp lại, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào chiếc găng tay bên tay trái. Nhà nguyên chủ có rất nhiều găng tay, phần lớn thiết kế hở ngón để tiện hoạt động.
Ngày hôm đó ra khỏi nhà, cậu đã mang đúng chiếc găng da màu đen này.
Tay phải của cậu khẽ mân mê bề mặt găng tay, trong đầu nhớ lại lúc nãy khi đăng ký thông tin, đã nghe loáng thoáng được chút sự thật từ lời bàn tán của mấy thiếu niên xung quanh.
Cậu hỏi hệ thống: “Mày có biết thêm gì về cái gọi là linh ấn không?”
Hệ thống lập tức tra cứu thông tin theo từ khóa, rồi trình bày lại: “Linh ấn là dấu hiệu chứng minh một người tinh thần lực đã bước vào giai đoạn thành niên. Sau khi linh hồn thức tỉnh, đại đa số người có khả năng tinh thần đều sẽ nhận được một cú bộc phá lớn về sức mạnh.”
“Đối với người ở thế giới này, linh ấn là một dấu hiệu rất riêng tư, thường không được để lộ. Nhưng nếu hai người có tinh thần lực tương thích, thì linh ấn có thể dùng để ‘kết nối’ với nhau. Hành vi này mang tính thân mật rất cao, còn có thể gây ra phản ứng ‘kho*i c*m linh hồn’. Tùy theo mức độ phù hợp, phản ứng này càng mạnh. Vì vậy, linh ấn thường chỉ sử dụng giữa bạn đời với nhau.”
Từ Thanh Nhiên chống tay lên cằm, trầm mặc.
Cuối cùng cậu cũng hiểu vì sao những người kia lại cứ chỉ chỏ vào cậu như vậy. Theo lời hệ thống, thì việc cậu lộ ra linh ấn chẳng khác nào đang khỏa thân chạy ngoài đường, một tên khoả thân biến thái chính hiệu.
Hệ thống còn định nói thêm gì đó, nhưng lúc này ngoài giảng đường có hai người bước vào.
Một nam một nữ. Nữ mặc quân phục Kim Dực, tóc ngắn ngang vai, gương mặt tươi cười ngọt ngào. Nam đến từ Ngân Long, mặt đầy vẻ dữ tợn, lông mày rậm, bên hông còn đeo một cây roi mềm.
Nữ binh cười nói, cô đến để tiến hành giáo dục tư tưởng cho mọi người, đồng thời phổ cập kiến thức về tinh thần lực giả cấp E.
“Đừng lo lắng, hiện tại các em chỉ là người có khả năng tiềm ẩn trở thành tinh thần lực giả cấp E mà thôi. Theo nghiên cứu, linh hồn con người có thể bị ảnh hưởng bởi tính cách. Trước khi linh hồn các em định hình hoàn toàn, nếu thay đổi được một số tư tưởng cực đoan và hành vi quá khích, thiết lập lại năng lượng tích cực thì hoàn toàn có thể tránh được kết cục ấy.”
“Đương nhiên, tỉ lệ xác nhận thật sự là tinh thần lực giả cấp E trong nhóm đưa vào Ác Tháp thấp hơn 1%. Vì vậy chúng tôi tin phần lớn các em sẽ không đi theo con đường đó. Nhưng vì sự an toàn của nhân dân đế quốc, việc sàng lọc nghiêm ngặt là điều cần thiết.”
Cô gái trông có vẻ rất hiền lành, điều đó khiến vài thiếu niên to gan, tính tình bất cần trong phòng chẳng coi cô ra gì. Một đứa trong số đó còn đang nhai kẹo cao su, thái độ ngạo mạn, từ đầu bài giảng đến giờ chẳng ngồi yên nổi. Không lâu sau đã có mấy "đàn em" tự nhận vây quanh hắn, coi như đại ca.
Thấy mấy trò vặt không khiến cô gái chú ý, tên đó liền cất giọng khiêu khích: “Chị gái nhỏ à, mấy bài này nhàm chán quá. Hay tụi mình nói chuyện khác vui vẻ hơn nhé?”
Nhóm đàn em dưới kia cười ồ lên, cười đầy ác ý.
Tên kia vừa nói, vừa đứng lên tiến lại gần cô gái, hai tay đút túi quần, tỏ vẻ lêu lổng: “Ví dụ như, chị năm nay bao nhiêu tuổi? Có muốn thêm bạn trai không—”
Chưa kịp dứt câu, trong phòng vang lên một tiếng "BỐP!" rõ như sấm.
Không chỉ cắt ngang lời tên thiếu niên, mà giống như ấn nút tạm dừng cho cả căn phòng.
Người đàn ông đứng yên nãy giờ, khi thấy tên kia dám đến gần cô gái, mặt không biểu cảm rút roi ra, vung một cái quất thẳng. Roi quất trúng mặt, âm thanh vang rền, máu tươi văng ra.
Thiếu niên kia không tin nổi, đưa tay chạm lên má, đến khi thấy cả bàn tay đỏ máu mới hoảng sợ tròn mắt hét lên thảm thiết.
Đám thiếu niên nãy giờ còn khoái chí, lần đầu chứng kiến cảnh bị đánh thật, máu thật, hơn nữa còn chẳng có chút cảnh báo hay cơ hội phản kháng, liền sợ đến tái mặt. Cả những kẻ suýt ngủ gật cũng lập tức tỉnh táo. Không ai dám gây rối thêm nữa.
Người đàn ông kia thu roi lại, chẳng buồn để ý đến thiếu niên đang ôm mặt khóc lóc thảm thiết dưới đất.
Cô gái nãy giờ vẫn giữ nụ cười dịu dàng trên mặt, lúc này mới chậm rãi mở miệng: “À phải rồi, quên nói với mọi người, chúng tôi… cũng là tinh thần lực giả cấp E bước ra từ chính tòa Ác Tháp này.”
Cả phòng lặng ngắt như tờ.
Mọi người ai cũng cứng đơ mặt mày, lập tức thành thật không dám ho he. Chỉ có Từ Thanh Nhiên ở góc cuối cùng, một tay chống cằm, môi hơi nhếch lên một đường cong nhàn nhạt, khó nhận ra.
Từ Thanh Nhiên chẳng hứng thú gì với mấy bài giáo dục tư tưởng, nghe câu được câu không, mãi đến khi nữ binh kia nhắc tới từ khóa “tinh thần lực giả cấp E” thì mới hơi tập trung.
“Cái gọi là tinh thần lực giả cấp E cực đoan, là vì linh hồn và tinh thần lực trong cơ thể họ quá mạnh, dẫn đến dao động bất ổn. Khi linh hồn dao động ở tần suất trung bình, họ rất dễ mất kiểm soát sức mạnh, gây nguy hiểm nghiêm trọng đến tính mạng người xung quanh.”
“Trong lịch sử đế quốc, những kẻ ác khét tiếng từ giết người hàng loạt đến biến thái sát nhân, hơn 90% đều là tinh thần lực giả cấp E. Do đó, đế quốc mới thành lập Ác Tháp, ngoài việc giam giữ tội phạm đặc biệt, còn là nơi bắt giữ và huấn luyện tinh thần lực giả cấp E.”
“Đồng thời, bởi vì người mang tinh thần lực cấp E có thế giới tinh thần phong phú vượt trội, suy nghĩ và sở thích khác biệt hoàn toàn so với người bình thường, cả đời họ gần như không có cơ hội tìm được bạn đời tương xứng, định sẵn sẽ sống cô độc đến hết đời. Trừ khi họ có thể gặp được một người mang tinh thần lực cấp D vô cùng phù hợp, chính là những người thường được biết đến với danh xưng Chi Phối Giả.”
Ánh mắt Từ Thanh Nhiên khựng lại, lần nữa nghe thấy cụm từ vừa quen thuộc vừa xa lạ ấy.
Người phụ nữ không giải thích thêm gì về người mang tinh thần lực cấp D, chỉ tiếp tục nói: “Nhưng, tinh thần lực cấp E mà gặp được tinh thần lực cấp D phù hợp, có thể nói là may mắn… nhưng cũng là bất hạnh.”
Bởi vì cấp E có tính cách cực kỳ khắt khe, lại được ban cho một sức mạnh rất lớn theo quy luật tự nhiên gọi là "trừng phạt". Một khi họ thiết lập mối liên kết linh hồn với người bạn đời phù hợp, từ đó về sau sẽ vĩnh viễn bị chi phối bởi toàn bộ cảm xúc và suy nghĩ của người mang cấp D.
Bạn đời sẽ trở thành trợ thủ mạnh mẽ nhất của họ, nhưng cũng là mối uy hiếp lớn nhất. Do thế giới tinh thần của họ cực kỳ nhạy cảm, nếu người bạn đời người duy nhất gắn bó sâu sắc với họ chết bất ngờ, hoặc bị chia cách vĩnh viễn, thì thế giới tinh thần của họ sẽ sụp đổ một cách nhanh chóng.
Hậu quả thường thấy là tổn thương tinh thần vĩnh viễn, mất khả năng điều khiển và sử dụng tinh thần lực. Cuối cùng, có thể trở thành kẻ điên hoặc kẻ ngốc với chỉ số IQ như trẻ vài tuổi, cả cuộc đời coi như chấm hết.
Người phụ nữ nói rằng, hiện tại trong Ác Tháp đang giam giữ vài cá nhân E hình như vậy.
Có thể vì là đồng loại, hoặc là đã từng trải qua tương tự, nên khi nói đến đây, giọng cô ấy trở nên dịu dàng và đầy ưu thương: “Người mang cấp E, cả đời định sẵn là bi thương.”
“Vì vậy, xin các em hãy cố gắng… đừng để linh hồn của mình định hình thành cấp E.”
Có lẽ vì cảm xúc của người phụ nữ lan tỏa khiến tất cả đều trầm lặng, hoặc cũng có thể là câu nói cuối cùng để lại dư âm quá lớn, trong phòng sau phần phổ cập kiến thức đó liền chìm vào yên lặng. Rất lâu sau vẫn không một tiếng xì xào vang lên.
Từ Thanh Nhiên cũng đang trầm ngâm suy nghĩ.
Những lời nói ấy không khiến cậu dấy lên cảm xúc đặc biệt gì. Dù có trở thành E hay không, cậu cũng chẳng có chấp niệm gì to lớn. Cậu thật sự khao khát sức mạnh, bởi vì đó là cách để bảo vệ bản thân. Nhưng từ góc nhìn của quy luật tự nhiên mà nói, vạn vật đều có sự tương khắc và khắc chế lẫn nhau, không có thứ gì hoàn toàn mạnh mẽ.
Cậu chỉ cảm thấy, cho dù có trở thành cấp E, thì đối với cậu, điều đó cũng không phải là bi ai.
Hai chữ "cô độc" từ kiếp trước đã luôn gắn liền với cậu, và cậu sớm đã quen rồi. Kiếp trước, lúc chết đi cậu chỉ mới 22 hay 23 tuổi, nếu có thể sống cô độc đến già… với cậu, đó ngược lại là một ân huệ hiếm hoi mà số phận ban cho.
Cảm xúc trên bục giảng cũng thay đổi rất nhanh. Người phụ nữ lập tức cười, mắt cong cong như trăng lưỡi liềm: “Được rồi, tôi tin rằng các em nhất định sẽ vượt qua bài kiểm tra cuối cùng.”
“Phải biết rằng, tổng chỉ huy hiện tại của Kim Dực, Thẩm Đình Dục chính là một tinh thần lực giả cấp E nổi danh của đế quốc. Nhớ năm đó, mọi vòng khảo thí hắn tham gia từ trắc nghiệm viết tay, phỏng vấn cho đến đánh giá nhân cách đều đạt điểm tuyệt đối. Cũng chính là học sinh tốt nghiệp ưu tú duy nhất từ trước đến nay của Ác Tháp.”
Hệ thống nghe xong lời này, liền có chút đắc ý nói: “Xem ra, mục tiêu cần công lược đúng là rất ưu tú nhỉ?”
Từ Thanh Nhiên khẽ cười, nụ cười mang theo thâm ý sâu xa.
Cậu hỏi hệ thống: “Mày biết ai là kẻ hiểu rõ luật pháp nhất không?”
“Là người đã đọc kỹ và nắm rõ tất cả các điều luật.”
Cũng giống như vậy người có thể trong các bài kiểm tra đạo đức, nhân cách… đưa ra đáp án hoàn hảo tuyệt đối —
Hoặc là một AI được lập trình sẵn với đáp án mẫu, hoặc là một kẻ cực kỳ cực đoan. Bởi vì đã cực đoan đến cùng cực, nên mới có thể hiểu rõ một cách sáng suốt điều gì là trái ngược với điều ấy.
Nói cách khác, người như vậy đích thực có đủ ý chí và tâm lý mạnh mẽ, đến mức có thể khống chế toàn bộ cảm xúc, đè nén cả bản tính trong xương tủy mà không để người ngoài nhìn ra nửa phần khác thường.
Những người như vậy… mới là đáng sợ nhất.
·
Văn phòng được bài trí đơn giản và gọn gàng, bên bàn trà có hai người đang ngồi.
Trong ly trà xanh vẫn còn bốc khói, người đàn ông tóc bạc nửa đầu thư thái dựa lưng vào chiếc ghế sô-pha đơn mà mình yêu thích nhất. Ngồi đối diện ông là một người đàn ông có diện mạo tuấn mỹ đến mức khiến ai nhìn cũng phải thầm cảm thán. Ngay cả đường nét góc nghiêng của gương mặt cũng hoàn hảo đến mức như thể được Thượng Đế đích thân nhào nặn ra.
Ông ha hả cười nói với người kia: “Nghe nói dạo gần đây cậu không nói không rằng mà đi làm một chuyện lớn, thành tích chắc lại sắp được thăng rồi?”
Thẩm Đình Dục mỉm cười: “Trước tiên xin cảm ơn Tháp trưởng đã mơ mộng giùm tôi.”
"Tháp trưởng" là người đứng đầu Ác Tháp, cũng là người nắm toàn bộ quyền lực tại nơi này, đồng thời do Ác Tháp mang tính chất như một nhà giam, nên ông cũng thường được gọi là "trưởng ngục".
Thẩm Đình Dục là người mà năm xưa chính tay ông tuyển chọn, cũng là một trong số ít học sinh mà ông tự mình tiễn ra ngoài. Khi hắn vào học viện quân sự Grandis, rồi với thành tích xuất chúng trở thành giáo quan của Kim Dực, hắn thường xuyên được Tổng Tư lệnh cử về tuần tra Ác Tháp.
Qua lại lâu ngày, hai người cũng dần trở nên thân quen hơn.
Nói rằng ông hoàn toàn yên tâm về Thẩm Đình Dục… thì cũng không hẳn.
Dù gì cũng từng ấy năm, với kinh nghiệm đầy mình, vị lão Tháp trưởng này vẫn không thể nào nhìn thấu được suy nghĩ ẩn sâu sau đôi mắt kia. Có điều, Thẩm Đình Dục từ trước đến nay biểu hiện đều rất tốt, nên ông cũng không thấy cần thiết phải điều tra thêm.
Ngoài hành lang văn phòng, vang lên tiếng người qua lại khá nhộn nhịp.
Thẩm Đình Dục chỉ nghe là đã đoán được lý do, khẽ cười: “Lại đến lúc ngài tổ chức quy trình thẩm vấn một đối một rồi à?”
Tháp trưởng gật đầu, hai tay đặt lên bụng hơi phệ của mình, bỗng linh quang lóe lên, hỏi: “Dù sao cậu cũng đến rồi, có muốn ta để người bên dưới chọn ngẫu nhiên một người cho cậu, để cậu cũng thử cảm giác làm thẩm vấn viên một lần không?”