Thẩm Nhược Hư mỗi ngày nghe kèn xô na của Vân Thất Thất, sớm đã thành thói quen, hơn nữa hắn cảm thấy không có gì vấn đề.
Ngày hôm sau chưởng môn lại đến, Thẩm Nhược Hư một câu nói lại làm hắn tức giận bỏ đi.
"Chưởng môn, ta lại cảm thấy các đệ tử lần này không tệ, cuộc thi tổng hợp lần này ngài cũng không cần quá lo lắng, bọn họ sẽ cho ngài kinh hỉ."
Nghe Thẩm Nhược Hư nói, chưởng môn trực tiếp bị tức giận bỏ đi.
Vân Thất Thất khi trở về vừa vặn gặp chưởng môn đang hậm hực đi ra ngoài.
"Chưởng môn," Vân Thất Thất rất ngoan ngoãn chào hỏi, chưởng môn nhìn Vân Thất Thất một cái, hừ một tiếng, càng thêm tức giận.
Vân Thất Thất thật sự không hiểu sao, đây là đã xảy ra chuyện gì, chưởng môn tại sao lại tức giận như vậy, chẳng lẽ là sư tôn chọc chưởng môn tức giận?
"Thất Thất đã về rồi à," Thẩm Nhược Hư vừa nghe thấy động tĩnh liền biết là Vân Thất Thất đã trở về.
Vân Thất Thất rất tự nhiên đi qua ngồi bên cạnh Thẩm Nhược Hư, "Sư tôn, người chọc chưởng môn tức giận sao? Trông ngài ấy rất giận."
Thẩm Nhược Hư rót cho nàng một ly trà, nói: "Không cần để ý hắn, hắn tuổi tác lớn, tính tình không tốt."
Chưởng môn hắt xì một cái, sao cũng không thể nghĩ đến Thẩm Nhược Hư đang nói hắn.
Vân Thất Thất lần này đến tìm Thẩm Nhược Hư là có chuyện, nàng hiện tại đến nơi đây đã gần một năm, năm nay nàng thật sự sống không tệ, nhưng gần đây không phải sắp cùng các tông môn khác thi đấu sao, nàng không hiểu rõ cuộc thi này, cho nên đến hỏi một câu.
"Sư tôn, tháng sau chúng ta sẽ phải ra ngoài thi đấu, con còn không biết trình độ đệ tử các tông môn khác thế nào, cũng không biết chúng ta có thể thắng được không."
Vân Thất Thất tuy rằng thích lười biếng, nhưng nàng đều là sau khi hoàn thành nhiệm vụ của mình mới tìm cơ hội lười biếng, cho nên lần này nàng cũng không muốn thua.
Thẩm Nhược Hư căn bản không để chuyện này trong lòng, "Yên tâm, chuyện này là chuyện nhỏ, với tu vi hiện tại của ngươi, cũng coi như là người xuất sắc."
Vân Thất Thất trước đây còn cảm thấy mình 5 năm đột phá không được Luyện Khí, nhưng hiện tại nàng đã Luyện Khí trung kỳ.
Nàng quả thật là một tài liệu tốt của âm tu.
Vân Thất Thất nhìn dáng vẻ không đứng đắn của sư tôn nhà mình, cũng thật sự rất cạn lời, trải qua một năm ở chung, nàng cũng thật sự phát hiện Thẩm Nhược Hư thật sự rất sợ phiền phức.
Nàng đoạt lấy chén trà của Thẩm Nhược Hư, ép hắn ngồi dậy nghiêm chỉnh.
Thẩm Nhược Hư nhìn tiểu đệ tử gan lớn, nụ cười trên mặt thật xinh đẹp.
"Ha bây giờ còn ước thúc cả sư tôn nữa nha."
Vân Thất Thất cố gắng xem nhẹ ngữ khí kỳ quái của hắn, nói: "Con bây giờ chỉ có một vấn đề, sư tôn người có đi Thiên Kiếm Môn xem chúng con thi đấu không."
Thẩm Nhược Hư làm bộ suy nghĩ một chút, nói: "Ta không muốn đi lắm, xa quá, ta lười đi."
Vân Thất Thất đều không muốn nói gì, "Không được, người phải đi!"
Vân Thất Thất kéo Thẩm Nhược Hư lại, dù sao nàng muốn Thẩm Nhược Hư đi.
Y phục của Thẩm Nhược Hư ở Thanh Liên Phong vẫn luôn lỏng lẻo, bây giờ bị Vân Thất Thất kéo như vậy, lại càng thêm lỏng lẻo.
Tiểu kỳ lân thấy được cảnh tượng này, trực tiếp lặng lẽ lại đây, dùng móng vuốt móc một cái vào dây lưng y phục của Thẩm Nhược Hư.
Vân Thất Thất: !!!!
Vân Thất Thất nhìn y phục trên tay mình, lại nhìn dáng vẻ y phục không chỉnh tề của sư tôn nhà mình, mặt lập tức liền đỏ bừng.
Thẩm Nhược Hư nhìn ngực mình rộng mở, thở dài một hơi, "Ta đi là được, ngươi cũng không cần xé nát y phục của ta nha."
"Con không phải! Con không có!"
Vân Thất Thất bây giờ cũng không biết nên giải thích như thế nào.
Một năm này, Thẩm Nhược Hư đối xử với Vân Thất Thất ngày càng không đứng đắn, rõ ràng trước đây còn có một dáng vẻ của sư tôn, nhưng bây giờ Vân Thất Thất tổng cảm thấy có đôi khi Thẩm Nhược Hư cố ý trêu chọc nàng.
"Sư tôn, tiểu sư muội có ở chỗ ngài không?"
Giọng của nhị sư tỷ từ bên ngoài truyền vào, Vân Thất Thất hoảng loạn muốn tránh đi, nếu dáng vẻ này bị nhị sư tỷ nhìn thấy, thì thật sự là nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch.
Vân Thất Thất vừa hoảng loạn liền dẫm phải y phục của Thẩm Nhược Hư, cái này vừa vướng, cả người liền trực tiếp nhào về phía Thẩm Nhược Hư.
Nhị sư tỷ vừa tiến vào, thấy được chính là tiểu sư muội nhà mình nhào vào người sư tôn, sư tôn một bàn tay chống trên mặt đất, một bàn tay hơi hơi đỡ eo tiểu sư muội.
"Ngại quá, ta làm phiền hai người, hai người cứ tiếp tục!"
Vân Thất Thất còn chưa kịp nói chuyện, nhị sư tỷ đã không thấy tăm hơi, nàng còn rất tâm lý đóng cửa lại.
Vân Thất Thất: ...
Thẩm Nhược Hư ôm Vân Thất Thất, trên mặt còn mang theo ý cười, "Thất Thất vẫn không đứng dậy sao, ta thì không có ý kiến gì."
Vân Thất Thất trực tiếp bật dậy, nàng thật sự cảm thấy mỗi lần đến chỗ Thẩm Nhược Hư là lại xảy ra một vài chuyện.
Cái này đã không biết là lần thứ mấy.
Nhị sư tỷ và đại sư huynh bây giờ luôn dùng ánh mắt khác thường nhìn nàng, cái này làm Vân Thất Thất thật sự rất bối rối.
"Sư tôn, sau này nếu lại xảy ra chuyện như vậy, ngài có thể động tay một chút tránh cho nó xảy ra không, ngài có biết bây giờ đại sư huynh và nhị sư tỷ nhìn con như thế nào không."
Vân Thất Thất trước đây còn sẽ nghĩ đi giải thích một chút, nhưng bây giờ nàng cũng không biết phải giải thích như thế nào.
Thẩm Nhược Hư từ từ ngồi dậy, khép y phục lại.
"Họ muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, người tu tiên vốn dĩ không cần để ý quá nhiều."
Thẩm Nhược Hư bây giờ chính là thuận theo ý mình, một năm nay hắn cũng đã nghĩ kỹ, nếu là người định mệnh, thì thuận theo ý trời là được.
Huống hồ Vân Thất Thất thật sự hợp với ý hắn.
Vân Thất Thất một năm trước vẫn là một dáng vẻ của một đứa trẻ, nhưng bởi vì ở đây sống tốt, nàng bây giờ hoàn toàn là một thiếu nữ xinh đẹp thanh tú, cũng không phải là không có người thích nàng, nhưng lại đánh không lại nàng.
"Lần này đi Thiên Kiếm Môn ta không thể đi bản thể, nhưng ta sẽ làm một cái hóa thân đi theo ngươi."
Thẩm Nhược Hư sắp tới phải đi Ma Vực một chuyến, nếu Thất Thất muốn hắn đi Thiên Kiếm Môn, thì làm một cái hóa thân đi theo nàng là được.
Nghe được Thẩm Nhược Hư nói sẽ đi, tâm trạng Vân Thất Thất lập tức tốt lên.
"Vậy nói tốt rồi nhé, người cũng không thể gạt người."
"Không gạt người, ngươi xem ta khi nào đã gạt ngươi."
Quả thật, Thẩm Nhược Hư trước nay chưa từng gạt Vân Thất Thất.
Vân Thất Thất vui vẻ đi, tiểu kỳ lân sau khi Vân Thất Thất đi mới ra.
Thẩm Nhược Hư biết chuyện vừa nãy là do kỳ lân làm, "Dựa theo tuổi của các ngươi kỳ lân, ngươi không phải vẫn là một ấu tể sao, tại sao lại hiểu nhiều thứ như vậy."
Tiểu kỳ lân thật sự cái gì cũng hiểu, gần như mỗi lần ngoài ý muốn đều là do nó gây ra.
Tiểu kỳ lân trợn mắt với Thẩm Nhược Hư, "Ngươi đừng coi thường ta, ta cho dù là ấu tể thì cũng là thần thú kỳ lân."
"Ngươi đừng cho là ta không biết tiểu tâm tư của ngươi, ngươi đối với nha đầu Vân Thất Thất kia động tâm không phải sao, ta bây giờ là đang giúp ngươi."
Thẩm Nhược Hư bắt nó lên, "Được rồi, ngươi nên đi tu luyện."
Kỳ lân còn chưa nói xong, đã bị Thẩm Nhược Hư đưa đến thú lâm.
"Thẩm Nhược Hư!"