Chương 94
Vết thương của Lâm Thư Diễm đã hồi phục khá tốt, đủ để tự chăm sóc bản thân. Bệnh viện muốn anh ở lại thêm vài ngày, nhưng với Lâm Thư Diễm, mỗi phút trong bệnh viện là một cực hình.  
Từ khi mẹ anh, Lâm Thanh Phân, xuất hiện, Lâm Thư Diễm luôn nơm nớp lo sợ mỗi lần cửa phòng bệnh mở ra, sợ người bước vào là bà. Anh biết rõ năng lực của cha mẹ mình – chỉ cần họ muốn, chẳng có gì họ không làm được.  
Lần này, dù anh không báo tin bị thương, họ vẫn biết. Điều đó khiến Lâm Thư Diễm sợ hãi từ tận đáy lòng.  
Nhiều người ngưỡng mộ gia cảnh giàu có của anh, cho rằng những muộn phiền của anh chỉ là “làm màu”. Hồi học cấp hai, anh từng tâm sự với bạn bè, nhưng chẳng ai hiểu. Điều này cũng bình thường. Dù kinh tế đã khá hơn, mọi người vẫn chỉ dừng ở mức no đủ, chưa đạt đến mức sung túc.  
Từ đó, Lâm Thư Diễm không nhắc lại chuyện này với bất kỳ ai. Anh tự nhủ, có cơm ăn, áo mặc là đủ hạnh phúc, không cần nghĩ nhiều.  
Cho đến khi vào đại học, anh nhận ra cái gọi là cuộc sống xa xỉ chẳng có ý nghĩa. Anh không thích đồ hiệu, không kén ăn. Những ngày trực ở sở cảnh sát, anh thường nấu mì gói cùng đồng nghiệp, thêm một quả trứng đã là mỹ vị.  

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play