Chương 57
Trên con phố buôn bán, ai nấy đều là những tay lão luyện, cả đời sống bằng nghề mua bán, chẳng ai không sắc sảo như tinh. Các chủ tiệm quanh đây quen mặt nhau hết, và cũng chẳng lạ gì Ngũ Bán Hương. Khi thấy cảnh sát đến điều tra tiệm nội y, vài người đã chủ động kéo đến “bật mí” thông tin. “Bán Hương là một cô gái nghĩa khí, hiếm có. Làm ăn sòng phẳng, phóng khoáng, hay chia hoa quả cho tụi tôi, mỗi lần về quê là lại mang đặc sản lên. Tính cô ấy đúng là hơi bộc trực, nhưng chẳng bao giờ chủ động gây sự. Cái thằng họ Vi Khuyết ấy, nếu nó không cố tình kiếm chuyện, Bán Hương đời nào cãi cọ với nó? Nói thật, tôi thấy thằng đó mới là quá đáng.”
“Bán Hương mà dính dáng tới loại người như nó? Không đời nào, cảnh sát đừng hiểu lầm.”
“Tôi dám cá, Bán Hương chẳng liên quan gì đến cái c.h.ế.t của thằng đó. Biết đâu chính Vi Khuyết vì cay cú gì đó mà cố tình trả thù, hãm hại cô ấy.”
Tạ Liên, vốn đang “phủ định” mọi nghi ngờ về Ngũ Bán Hương, giờ lại thấy nghi ngờ nhen nhóm. Vừa nãy còn bảo với Mục Tích rằng cô ấy vô can, nhưng giờ anh không kìm được. “Nó lấy mạng mình để hãm hại Ngũ Bán Hương? Tôi thấy mấy người mới là quá đáng đấy.”
Ai ngờ lời Tạ Liên lại khiến mọi người phản ứng dữ dội hơn. “Tuyệt đối không phải Bán Hương! Chẳng lẽ có khách lạ vào tiệm là cô ấy phải gi.ế.t người ta sao? Anh cảnh sát này, không tin thì thử vào tiệm mua nội y nữ mà mặc xem, coi chủ tiệm có gi.ế.t anh không!”
“Cảnh sát gì mà chẳng có chút đầu óc!”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play