Chương 23
Mục Tích bị thương, các đồng nghiệp từ khắp nơi trong sở cảnh sát ùn ùn kéo đến vây quanh cô.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Mục Tích, lo lắng và căng thẳng hiện rõ. Đặc biệt là Phó Diệp Sinh, mắt anh ta ngân ngấn nước, tay lôi ra chiếc khăn tay thêu hoa, chỉ chực khóc òa.
Lâm Thư Diễm nhìn vết thương của Mục Tích, lặng thinh, không biết phải nói gì.
Chu Cẩn thì ngẩn người, mắt dán chặt vào cô.
Ứng Thời An thoáng hiện tia kinh ngạc trong mắt, rồi đứng dậy.
Nhiễm Hưng Bình ghé tai anh thì thào: “Tiểu Mục đúng là được lòng người nhỉ. Mọi người lo lắng thế kia, dù mới làm việc cùng nhau chưa bao lâu, tình cảm lại sâu đậm đến bất ngờ.”
Ứng Thời An vô thức liếc về phía Lâm Thư Diễm.
Đường Anh Võ chứng kiến cảnh này, lòng đầy tự hào. Dù ngày thường ông hay ầm ĩ muốn giành danh hiệu đứng đầu, nhưng so với những thứ phù phiếm ấy, nhìn đám trẻ đoàn kết, những lão già như ông đây yêu thương lẫn nhau mới thực sự khiến người ta ấm lòng.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT