Chương 167
Buổi chiều, ánh nắng len lỏi qua những tán cây, mang đến chút ấm áp giữa núi rừng lành lạnh.
Một nhóm cảnh sát, dẫn đầu bởi một người đàn ông mặc áo bông vá víu màu xám, lặng lẽ tiến vào núi. Người đàn ông kiệm lời, bước đi trầm ổn, chỉ thỉnh thoảng dừng lại ở những điểm quan trọng, khẽ giải thích vài câu.
“Chỗ này, tôi thấy lần đầu tiên,” ông ta nói, giọng trầm thấp.
Cả nhóm tiếp tục đi sâu vào núi thêm hơn một giờ. Người đàn ông dừng lại, chỉ tay xuống một khoảng đất bằng phẳng: “Chỗ này, lần thứ hai tôi thấy. Có lẽ vẫn còn ở đây.”
Đó là một khu vực tương đối thoáng đãng giữa núi rừng. Phía trước có một gò đất cao, từ đó có thể nhìn bao quát các đỉnh núi và thung lũng xung quanh. Mùa đông, cây cối khô héo, gió lạnh rít qua, khiến các cảnh sát phải kéo chặt áo bông. Họ cầm xẻng, bắt đầu đào ở nơi người đàn ông chỉ.
Lớp đất mặt đã bị cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông làm cứng lại. Phó Diệp Sinh càu nhàu vài câu về đất cứng như đá, rồi thu xẻng, gõ thử vào lớp đất bên cạnh. Nó còn cứng hơn cả chỗ vừa đào. Anh không nói gì thêm, lặng lẽ tiếp tục công việc.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT