Giữa cơn bão tuyết, bức tường đỏ của đạo quán hiện lên trang nghiêm, tĩnh lặng.
Tuyết rơi dày như lông ngỗng phủ kín con đường đất. Dư Thủy hiếm khi có tuyết, cả mùa đông chỉ vài lần, càng hiếm gặp bão tuyết dữ dội thế này.
Mục Tích và Lâm Thư Diễm đội gió tuyết bước đi. Lâm Thư Diễm vài lần suýt ngã.
Mục Tích vung tay: “Đi sau lưng tôi, tôi che cho anh!”
Lâm Thư Diễm ngoan ngoãn bước ra sau. Hai phút sau, anh mới giật mình – Mục Tích là phụ nữ, lẽ ra anh phải bảo vệ cô.
… Nhưng đi sau Mục Tích lại có cảm giác được một người vạm vỡ che chở là sao?
Đi hơn mười phút, Mục Tích dừng lại.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play