Chương 128
Như mọi khi, Trâu Niệm Văn và mẹ cô, Thi Danh Thư, không thể tìm được tiếng nói chung.
Gần ba mươi năm qua, Thi Danh Thư vẫn luôn kiên định bảo vệ Trâu Bân, chưa từng dao động. Trong khi Trâu Niệm Văn từng hận, từng tin, từng nghi ngờ cha mình, thậm chí âm thầm điều tra vụ án Đàm Song bị gi.ế.t, Thi Danh Thư vẫn trước sau như một. Bà dịu dàng nói với Trâu Niệm Văn rằng Trâu Bân là người đàn ông tốt nhất trên đời, rằng cô nên tin tưởng cha mình. Nhưng Trâu Niệm Văn không thể nào liên kết hình ảnh người cha trong ký ức với hai từ “dịu dàng” hay “thiện lương” mà mẹ cô nhắc đến.
Thi Danh Thư không muốn tranh cãi với con gái. Bà nhẹ nhàng hỏi: “Có phải Diêu Vũ Trúc xảy ra chuyện gì không?”
Mục Tích đáp: “Cô bé m.ấ.t t.í.ch. Chiều nay, khoảng hai giờ, em ấy ra ngoài chơi nhưng không đi cùng đám bạn, cũng không về nhà.”
“Thật kỳ lạ,” Thi Danh Thư nói. “Vũ Trúc thường chơi dưới sân chung cư, nhảy dây hoặc trốn tìm với mấy đứa trẻ khác. Tôi hay thấy con bé ở đó.”
Hùng Lam, Trâu Niệm Văn và Thi Danh Thư đều đồng ý rằng Vũ Trúc là một cô bé ngoan ngoãn, luôn nghe lời bố mẹ, không bao giờ tự ý chạy lung tung. Ngày nay, nhiều gia đình để con cái tự do chơi trong khu chung cư, nơi mọi người quen biết nhau, cùng trông nom lũ trẻ. Việc để Vũ Trúc tự xuống sân chơi không phải lỗi của Hùng Lam hay Diêu Hướng Vinh. Nhưng chính vì tính cách ngoan ngoãn của cô bé, Mục Tích càng lo lắng rằng có chuyện chẳng lành khiến em không thể trở về.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT