“Hổ Tử, vợ cậu ta lại vừa sinh một đứa con gái. Mấy bà nói xem, sao cái bụng con mụ ấy lại kém thế, ngay cả một thằng con trai cũng không sinh nổi cho Hổ Tử.”
“Ai mà chẳng nói thế. Một đống con gái, chắc mấy đứa đó làm hỏng phong thủy trong nhà. Tôi thấy, lão Hổ nên đem hết mấy đứa con gái ấy vứt lên núi, như thế dương khí trong nhà mới vượng, lần mang thai sau thể nào cũng sinh được con trai.”
Khi Mộc Hâm và Cố Sở đi ngang qua bãi đất trống giữa thôn – nơi người ta vẫn dùng để phơi lúa, một nhóm phụ nữ vừa trông con vừa tụ lại buôn chuyện. Người thì tháo mấy chiếc áo len cũ để lấy sợi đan áo mới, người thì mang bắp phơi khô ra tuốt hạt. Tay họ không ngơi, miệng cũng không nghỉ.
Nghe họ bàn tán, Mộc Hâm lạnh người. Toàn miệng ra rả “con gái vô dụng”, thậm chí còn bàn nhau đem con gái nhà nào đó vứt vào rừng sâu núi thẳm. Trong số họ, có người còn từng bị bán về đây làm dâu. Chẳng lẽ họ quên rằng, trước khi bị lừa bán tới cái thôn phong kiến khép kín này, họ cũng từng được học luật pháp, đạo đức? Giờ thì hoàn toàn bị đồng hóa, trở nên tàn nhẫn như chính những người từng hại mình.
Nghĩ đến những khuôn mặt đêm hôm trước – chết lặng nhưng lại cười trên nỗi đau của người khác – Mộc Hâm vừa thương hại, vừa thấy lạnh lẽo.
“Suỵt, đừng nói nữa.”
Có người phát hiện ra Mộc Hâm đang tới, liền khẽ giật tay áo người vừa nói chuyện, ra hiệu im lặng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play