“Đầu tiên… tối nay trong thôn sẽ có người chết.”
Lời vừa dứt, ngọn nến vốn leo lét trong phòng bị cơn gió lạnh thổi tắt phụt một cái. Ngô Tư Dĩnh hét toáng lên, ôm đầu chui tọt xuống gầm bàn.
Mộc Hâm cũng giật mình căng thẳng, nhưng vẫn không quên liếc nhìn sang Lâm Phong. Cậu ta siết chặt quyển bản mệnh sách trong tay, động tác như thể sắp rút ra thứ gì đó từ bên trong. Nếu chỉ là v0 độc giả, tại sao lại phản ứng như thể có “đồ chơi” để dùng?
“Có gì phải sợ? Chỉ là gió thôi.” – Cố Đại Phúc điềm nhiên đến bên cửa sổ, khép lại rồi bật diêm châm nến. Ánh sáng lập tức chiếu rọi cả căn phòng.
Khương Triêu lúc này mới kéo bạn gái từ gầm bàn ra, dỗ dành cô ngồi lại.
“Đề nghị của ta: tối nay mọi người không làm gì cả, cứ ngủ cho ngon. Sáng mai tỉnh dậy xem ai chết, rồi hỏi thăm xem kẻ đó từng gây thù oán với ai, sau đó tính tiếp.” – Cố Đại Phúc nói thản nhiên, giọng có chút lười biếng nhưng suy nghĩ rõ ràng.
Manh mối hiện tại quá ít, thảo luận chỉ vô ích. Quan trọng nhất là giữ tinh thần tỉnh táo cho những đêm sau – điều mà bốn tân binh kia rõ ràng không có được.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT