Mộc Vân vốn dĩ không phải dạng con gái siêng năng chịu khó. Khi mới xuống nông thôn, cô đã thương lượng sẵn với nhà mà cô tá túc: giao phần khẩu phần lương thực của mình cho họ như một kiểu “phí thuê nhà”, đổi lại là để quả phụ trẻ trong nhà đó giúp cô nấu ăn, giặt giũ, quét dọn phòng ở và nhà vệ sinh.
Nhà đó vốn đang thiếu lương thực, nghe vậy tất nhiên mừng rỡ đồng ý. Còn Mộc Vân thì vốn không ăn quen cơm canh thô ráp của nông thôn, lại được mẹ ở thành phố không ngừng gửi phiếu lương thực đến, nên cũng chẳng bận tâm đến phần đồ ăn thô ấy.
Cứ thế, không phải động tay làm gì, cuộc sống của cô ở đội sản xuất trôi qua nhẹ nhàng trong mấy năm đầu.
Nhưng sau khi kết hôn, quà cáp từ nhà mẹ đẻ ngày càng ít. Nhà họ Từ lại tách hộ, cuộc sống của một gia đình nhỏ đổ dồn hết lên vai cô. Cuộc sống nhàn nhã trước kia cũng theo đó mà kết thúc.
May mà Mộc Vân vẫn còn niềm tin để bám víu. Cô tin chắc rằng tương lai Từ Kiến Quân nhất định sẽ phát tài. Cho dù bây giờ có khổ, có phải chịu liên lụy, cũng chỉ là tạm thời mà thôi. Thế là cô bắt đầu học cách giặt giũ, nấu nướng, dù làm chẳng ra gì, nhưng thời gian cứ thế mà trôi qua.
Hiện tại Từ Kiến Quân đang mang tâm trạng nặng nề vì chuyện Mộc Hâm trở về thành phố, trong lòng Mộc Vân lại càng khó chịu.
Từ nhỏ cô đã thích ganh đua với người em gái khác mẹ kia. Mười mấy năm ở vùng quê, người luôn chiếm ưu thế là cô. Sau khi Mộc Hâm trở về, người trong thôn lại ngày càng thiên về phía đối phương. Mộc Vân chỉ có thể tự an ủi rằng: Mộc Hâm chẳng qua là biết làm việc, nhưng đó cũng là vì số khổ. Cô ta mới phải xem việc lao động là tốt, chứ còn cô, cô vốn sinh ra là để được sống yên vui, hưởng thụ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT