"Bà ngoại, bà yên tâm, con đều nhớ kỹ cả rồi."
Lời lải nhải không ngừng của bà khiến Mộc Vân hơi bực. Hôm nay cô ta đến đây, vốn chẳng phải để nghe bà than phiền những chuyện này.
"Ôi, bà thật thương Vân Vân quá, một đứa nhỏ hiểu chuyện, ngoan ngoãn như vậy, sao lại phải chịu khổ như thế..." Từ lão thái vẫn không nén được, lại chửi mắng thêm một tràng về mẹ con Giang Bạch Phượng, sau đó thở dài thương xót cho số phận hẩm hiu của cháu gái.
“Nếu con nhất định phải xuống nông thôn, thì tuyệt đối đừng quên mang theo nhiều tiền của cha con để phòng thân. Bà không tin lúc trước khi con bé kia bị đẩy đi nông thôn, Giang Bạch Phượng lại không dúi cho nó ít tiền.”
Từ lão thái vốn cảm tính chỉ là nhất thời, chứ người có thể dạy Mộc Vân thành ra như bây giờ, trong lòng đâu phải loại đơn giản. Mưu tính của bà, e là chẳng kém ai.
"Nữ nhân kia nếu nó không cho, thì con cứ làm ầm lên với cha con! Theo lý mà nói, đã gả cho gà thì theo gà, gả cho chó thì theo chó — Giang Bạch Phượng đã bước chân vào nhà họ Mộc, thì tiền cô ta kiếm được cũng là của Mộc gia. Mà Mộc gia sớm muộn gì cũng do anh con kế thừa, con là em gái ruột của nó, tiêu một chút tiền thì cũng là lẽ đương nhiên. Con đàn bà kia, có tư cách gì mà nói qua nói lại! Chỉ có điều, cha con là người mềm nắn rắn buông, trước mặt ông ấy, con đừng cứng đầu quá, phải mềm mỏng một chút, học cách dùng những cách khác để đạt được mục đích."
Từ lão thái đang dạy cháu gái cách đòi tiền, nhưng vừa trông thấy sắc mặt Mộc Vân mỗi lúc một khó coi, bà cũng chợt ý thức được chắc chắn trong nhà đã xảy ra chuyện gì. Nếu không, sao cứ mỗi lần bà nhắc đến tiền, cháu gái lại có biểu hiện khác lạ như vậy?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT