“Hồng Quân, Kiến Quân à, mẹ các con đã nấu xong cơm trưa rồi, mau về nhà đi.”
Thấy hai đứa con trai, nét mặt vốn nghiêm nghị của Từ Hữu Thành cũng dịu đi hẳn. Cả đời ông tự hào nhất hai điều: một là từ tay trắng mà leo lên chức đại đội trưởng đội sản xuất – cũng xem như cán bộ nhà nước; hai là sinh được hai cậu con trai cao lớn khỏe mạnh, xuống đồng là giành được nhiều công điểm nhất nhì đội.
Ở nông thôn, nhà nào đông nam đinh, đấm đá khỏe là có tiếng nói. Mà hai con trai nhà họ Từ lại cao vượt chuẩn – đều trên mét tám – nhìn cứ như gen đột biến, đủ để ông nở mày nở mặt mỗi khi nhắc đến.
“Cha, mấy người này là thanh niên trí thức mới tới à?”
So với anh trai Từ Hồng Quân, Từ Kiến Quân có phần lanh lợi, ánh mắt nhanh nhạy lướt qua nhóm Mộc Hâm, dừng lại lâu hơn một chút nơi cô – nhưng vì dáng vẻ anh đường hoàng, người ngoài cũng không thấy có gì quá đáng.
“Đống hành lý này nhìn nặng quá, để tôi xách giúp.”
Ánh mắt Từ Kiến Quân vẫn dính chặt vào Mộc Hâm. Anh cười thân thiện, bước tới muốn đỡ lấy túi đồ trong tay cô.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT