Đáng tiếc Truyền Âm phù trong tay chỉ còn lại có vài tấm, cũng không biết liệu có thể chống đỡ được đến khi hỏa dực của Chu Thông biến mất hay không.
Lục Tiểu Thiên lo lắng nhìn thoáng qua về phía sau, tiếp tục cắn răng vùi đầu bỏ chạy thục mạng.
Cuối cùng vận khí của Lục Tiểu Thiên vẫn coi như không tồi. Chu Thông ở dưới đáy hồ dùng man lực để đuổi theo, tốc độ càng nhanh, thì trở lực lại càng lớn, hỏa dực sẽ tiêu hao càng nhanh. Hơn nữa thỉnh thoảng còn phải ngăn chặn thiêu hủy Truyền Âm phù mà Lục Tiểu Thiên phát ra. Một khi cự ly được kéo gần, Lục Tiểu Thiên liền lập tức thả ra Truyền Âm phù. Loại cảm giác này cho dù Chu Thông là một tu sĩ Kim Đan kỳ cũng cơ hồ có chút cảm giác sắp phát điên.
Đuổi theo được một lát, sắc mặt Chu Thông hơi tái đi, nhưng với nhãn lực của y, tự nhiên cũng có thể mẫn cảm nhìn thấy tấm linh phù mà Lục Tiểu Thiên sử dụng bởi vì bỏ chạy cường độ cao, linh lực cũng tiêu hao gần hết.
Không có thất giai linh phù, xem tiểu tử ngươi còn có thể chạy đi đâu, Chu Thông cười hung ác nhìn bóng lưng kinh hoảng bỏ chạy của Lục Tiểu Thiên.
Trên thực tế Lục Tiểu Thiên hiện tại xác thực cũng có chút vô kế khả thi, linh lực ngàn dặm Thần Hành Phù đã tiêu hao gần như không còn. Đáy hồ này cũng không thể ở lâu, nếu không không cần bao lâu nữa, hắn sẽ bị đuổi kịp.
Đúng rồi, cái hồ này sao cảm giác có chút quen thuộc?

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play