Chương 4: Chết thì chết, có gì ghê gớm đâu

Kỳ Nhạn chỉ cảm thấy da gà nổi lên khắp người, không rõ là kinh hãi hay kinh tởm. Anh gạt tay Miêu Sương ra, vội vàng cởi chiếc áo lót nhàu nhĩ đang mặc trên người.

Miêu Sương đứng sau lưng anh, cười ha hả.

Cười một lát, nụ cười trên môi y chợt nhạt dần.

Khi chiếc áo cuối cùng rời khỏi thân thể, những vết thương trên người Kỳ Nhạn lộ ra. Cảnh tượng đó thật sự không hề đẹp mắt, những vết sẹo ngang dọc chồng chéo lên nhau, gần như không còn một tấc da thịt lành lặn. Cơ thể vốn dĩ rắn chắc và cường tráng của anh giờ đây gầy gò đến biến dạng sau ba tháng bị tra tấn phi nhân tính.

Bất cứ ai nhìn thấy anh lúc này, phản ứng đầu tiên có lẽ đều là “người này sống sót thật là một kỳ tích”.

Kỳ Nhạn chật vật lắm mới lết được vào bồn tắm, bắn chút nước ra ngoài. Bộ dạng thê thảm của anh khiến ngay cả Miêu Sương cũng không đành lòng nhìn, bèn quay lưng trốn sau tấm bình phong.

Không gian trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước.

Một lúc lâu sau, giọng nói khàn khàn của Kỳ Nhạn xen lẫn trong tiếng nước vang lên: “Ngươi không nên dây vào Chúc công công.”

Miêu Sương không ngờ anh lại nói vậy: “Vì sao?”

“Chúc công công hầu hạ bệ hạ mười mấy năm, long khí cận thân. Ngay cả thái giám cũng ngạo mạn. Hôm nay ông ta nuốt giận ở trước mặt ngươi, quay đầu lại sẽ đi chỗ bệ hạ tố cáo ngươi.”

“Cứ để ông ta đi,” Miêu Sương cười vẻ không quan tâm, “Ngươi đường đường là tướng quân cũng vì bệ hạ chinh chiến mười mấy năm, vào sinh ra tử, dốc hết tâm can, giờ lại nhận được kết cục gì?”

Kỳ Nhạn: “…”

Miêu Sương: “Có những lúc được sủng ái quá chưa hẳn là chuyện tốt, thánh ân cuồn cuộn nhưng nước đầy sẽ tràn.”

Tiếng nước chợt ngừng lại: “Ngươi muốn mượn chuyện này để xúi giục bọn họ?”

“Người thông minh.”

“Nhưng bệ hạ vì sao phải tin ngươi, mà không phải tin vị công công đã hầu hạ người mười mấy năm?”

“Ngươi cứ chờ mà xem.”

Kỳ Nhạn không nói thêm gì nữa.

Anh không biết người Miêu này lấy đâu ra sự tự tin như vậy, nhưng… đối với anh thì chẳng có hại gì.

Nếu có thể đấu đổ Chúc công công thì tốt nhất. Về chuyện Thánh Cổ, vị công công này không thiếu lần nói xấu anh bên tai bệ hạ.

Đấu không đổ cũng chẳng tổn thất gì, bệ hạ chưa tìm được Thánh Cổ thì sẽ không giết anh. Nếu có tội thì cơn thịnh nộ này cũng sẽ do người Miêu kia gánh chịu. Bệ hạ xưa nay hỉ nộ vô thường, nếu trong cơn tức giận mà giết Miêu Sương thì lại càng tốt hơn.

Điều tệ nhất… là Miêu Sương và Chúc công công hợp nhau diễn kịch cho anh xem.

Giặc đến thì đánh, nước lên thì nâng nền, cứ tĩnh lặng mà chờ xem.

Đang suy tư, Miêu Sương bỗng nhiên xông vào, những ngón tay lạnh lẽo chế trụ cổ tay anh.

Cơ thể phản ứng nhanh hơn ý thức, Kỳ Nhạn bản năng chống cự, chớp mắt đã phản công giam giữ tay y. Đáng tiếc vì gân tay đã bị thương nên không đủ lực, rất dễ dàng để đối phương thoát ra.

Miêu Sương lườm anh một cái: “Để ta xem vết thương, đừng lộn xộn.”

Kỳ Nhạn: “…”

Những đầu ngón tay trắng nõn ấn lên vết thương chồng chất trên cổ tay anh, thăm dò một lát rồi chuyển sang bên kia, vớt một bàn tay khác từ trong nước lên.

Sau khi bắt mạch, Miêu Sương im lặng hồi lâu.

Mặc dù đêm qua lúc hoan ái kịch liệt y cũng đã kiểm tra, nhưng khi đó mạch tượng dao động rất nhiều. Giờ đây khi triều dâng đã lui, mạch đập trở lại bình thường thì lại vô cùng trầm lặng như sắp chết.

Nếu là người khác, y chỉ sợ sẽ nói một câu “chết thì chết, có gì ghê gớm đâu”, rồi khuyên đối phương nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, sớm chuẩn bị quan tài lo hậu sự.

Nhưng không có cách nào khác, ai bảo Ma Tôn đại nhân của y lại lương thiện, cho dù có tuyên án tử hình cũng phải nói một cách uyển chuyển: “Vết thương của ngươi, không phải dăm ba năm là chữa khỏi được.”

Kỳ Nhạn đang ngâm mình, tay lau người chợt dừng lại.

“Có dăm ba năm cũng không thể chữa khỏi.”

Kỳ Nhạn tiếp tục lau người.

“Kinh mạch bị hủy hoại, phủ tạng bị tổn thương, gân cốt đứt lìa. Bọn họ phế bỏ võ công của ngươi quá tàn nhẫn, đã làm tổn thương căn cơ, cả đời này đừng nghĩ khôi phục.”

Kỳ Nhạn vẫn không có phản ứng.

“Đương nhiên, đó là với điều kiện không gặp được ta,” Miêu Sương đổi giọng, “Thương thế của ngươi, ngay cả thái y giỏi nhất trong cung cũng bó tay, nhưng ta thì khác.”

Kỳ Nhạn rốt cuộc ngẩng đôi mắt lên: “Ngươi là một Đại Vu, đầy tay độc cổ, vậy mà cũng biết chữa bệnh cứu người?”

“Y độc cùng nguồn. Ta có thể dùng cổ để giết ngươi, cũng có thể dùng cổ để cứu ngươi. Bất quá cách của ta không ôn hòa như y thuật thông thường, chỉ sợ ngươi không dám tiếp nhận.”

Kỳ Nhạn cười lạnh: “Muốn tra tấn ta thì cứ nói thẳng, chẳng cần vòng vo như vậy. Bệ hạ sắp xếp cho ngươi thân phận là thầy thuốc, chẳng phải để ngươi tiện bề hạ độc ta sao? Ngươi có thủ đoạn gì thì cứ bày ra, ta chịu được hình phạt Trung Nguyên, cũng sẽ không sợ các ngươi ở Miêu Cương.”

Miêu Sương: “Thật sao.”

Giây tiếp theo, Kỳ Nhạn chỉ cảm thấy bên tai ong lên một tiếng tiêm minh, tầm nhìn tối sầm lại trong chớp mắt. Khắp người dâng lên một cơn đau đớn nhói buốt, cơ thể và ý thức đều như bị người ta nghiền nát dữ dội.

Một con côn trùng màu vàng kim không biết từ lúc nào đã đậu trên tay anh. Anh muốn bóp chết con cổ trùng đáng nguyền rủa đã gây ra cơn đau này, nhưng cơ thể vì đau đớn mà không nhúc nhích được chút nào, chỉ có thể trơ mắt nhìn con sâu chui vào da thịt, biến mất không dấu vết.

Cơn đau kéo dài một lúc lâu mới biến mất, mồ hôi lạnh chảy dài bên thái dương, khắp người nổi lên một cơn lạnh thấu xương, gần như khiến anh quên mất mình vẫn còn đang ngâm trong nước ấm.

“Cổ thuật Miêu Cương của ta so với hình phạt của các ngươi ở Trung Nguyên, mùi vị thế nào?” Miêu Sương khoanh tay đứng một bên, ý cười ẩn hiện thưởng thức vẻ mặt trắng bệch của anh, “Chỉ là một con sâu nhỏ, đã khiến ngươi đau đến mức này. Với chút sức chịu đựng này, cho dù ta có chữa cho ngươi, ngươi cũng chỉ có một con đường chết.”

Kỳ Nhạn không đáp lại, cơn đau đã rút cạn toàn bộ sức lực của anh, ngay cả nói chuyện cũng không còn chút sức lực nào.

“Ngươi tốt nhất nên hiểu rõ tình cảnh hiện tại của mình,” Miêu Sương nhẹ nhàng vuốt ve cốt nhận trong tay áo, rồi bị lưỡi dao sắc bén cắt qua lòng bàn tay. Y dùng ngón tay bị thương khuấy động mặt nước, sau đó vặn mặt Kỳ Nhạn, bắt anh nhìn về phía mình.

“Chữa thương cho ngươi là vì ta có tâm trạng tốt. Nếu tâm trạng không tốt, ta sẽ sai lũ bảo bối của mình ăn sạch nội tạng của ngươi, giữ lại cái túi da này làm thành nhân khôi, ngày ngày dâm loạn – ý ngươi thế nào?”

Y cười, dùng đốt ngón tay lướt qua mũi đối phương, âu yếm sờ sờ gương mặt anh. Nước theo cằm Kỳ Nhạn từ từ chảy xuống, nhỏ vào mặt nước, tạo thành một vòng gợn sóng.

Nói xong, y xoay người rời đi.

Kỳ Nhạn chỉ cảm thấy một trận ớn lạnh sâu sắc, lạnh hơn gấp trăm lần so với lúc bị cổ trùng cắn xé.

Đồ điên…

Anh suy yếu nằm ghé bên thành bồn, thở dốc. Một lúc lâu sau mới hồi phục chút sức lực. Nước đã nguội lạnh, anh từ từ lau khô cơ thể rồi ra khỏi bồn tắm, ngồi trên xe lăn và thay quần áo.

Cơn đau do cổ trùng gây ra mang đến một sự mệt mỏi khó tả cho cơ thể. Nghỉ ngơi một lúc lâu mới đỡ hơn, Kỳ Nhạn thở phào một hơi, xoay xe lăn chuẩn bị rời đi.

Bỗng nhiên anh nhận ra điều gì đó, sững lại.

Tay… không đau?

Anh ra khỏi ngục cũng đã được vài ngày, vết thương ngoài da trên người đều đã lành lặn, nhưng móng tay bị nhổ thì vẫn chưa mọc lại. Xe lăn nặng nề, sức lực trên tay anh lại không được như xưa, khi xoay bánh xe vô cùng vất vả, vết thương ở đầu ngón tay vì thế mà rách chảy máu, tái đi tái lại, mãi không khỏi.

Thế nhưng bây giờ…

Vảy máu trên ngón tay vì ngâm nước mà bong ra, lộ ra những móng tay mới mọc nửa trong suốt. Mặc dù vẫn còn lởm chởm không đều, nhưng so với trước đây đã tốt hơn rất nhiều.

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Rõ ràng đêm qua còn không phải thế này.

Chỉ trong một đêm mà lại hồi phục nhiều như vậy, là do người Miêu kia làm sao?

Y động tay vào lúc nào? Anh lại hoàn toàn không hề hay biết.

Người Miêu này nói sẽ chữa thương cho anh, hóa ra không phải là lừa dối. Nhưng ác ý khi y dùng cổ trùng tra tấn anh lúc nãy lại không giống giả vờ. Kỳ Nhạn không thể đoán ra ý đồ của y, trong lòng phức tạp rời khỏi phòng.

Vừa bước ra đã ngửi thấy một mùi thơm phảng phất, trên bàn cơm đã dọn sẵn đồ ăn. Miêu Sương vẫy tay về phía anh, ý bảo anh lại đây.

Hạ nhân mang món canh ngọt cuối cùng lên bàn: “Tướng quân, phu nhân, xin mời dùng bữa.”

Miêu Sương cầm muỗng khuấy khuấy nồi canh nóng hổi, cười tủm tỉm nói: “Mới làm sao? Sao không mang chút đồ ăn thừa canh cặn ra, để làm khó dễ tướng quân nhà các ngươi?”

Hạ nhân nghe vậy giật mình, sợ đến mức quỳ thẳng xuống đất: “Tiểu nhân không dám, tiểu nhân không dám!”

“Chỉ đùa một chút thôi, làm gì mà căng thẳng thế, đứng lên đi.”

“Tạ phu nhân.”

Bạch xà từ tay áo Miêu Sương bò ra, thè lưỡi đi lại trên bàn.

Hạ nhân đứng dậy, nhưng vẫn chưa rời đi, nắm chặt cái mâm đã trống, muốn nói lại thôi.

Miêu Sương nhìn ra sự do dự của hắn: “Còn chuyện gì nữa?”

Đối phương lúc này mới lấy hết can đảm, cẩn thận nói: “Buổi trưa Chúc công công có đến nhà bếp một chuyến, quả thật có phân phó tiểu nhân… thêm chút ‘gia vị’ vào thức ăn… nhưng Chúc công công vừa đi, tiểu nhân đã cho người đổ hết những món đó đi, nấu lại đồ mới. Vì vậy bữa cơm này hơi chậm, mong tướng quân, phu nhân đừng trách.”

Miêu Sương hứng thú nhìn về phía hắn.

Đây là đã quy phục, đứng về phía y rồi.

Trước bữa trưa y đã giết một hạ nhân để ra oai, lại công khai làm Chúc công công khó xử, lập trường đã rõ ràng. Những người dưới quyền này tự khắc phải suy nghĩ xem sau này nên đi theo bên nào.

Đám người này là do Chúc công công thuê, nhưng hiển nhiên, đang ở trong phủ tướng quân, so với một vị công công ở xa tầm tay, không đắc tội tướng quân thì vẫn có thể giữ được đầu.

“Ngươi cũng lanh lợi đó,” Miêu Sương nói, “Tên là gì?”

“Tiểu nhân là Lai Phúc.”

Cái tên nghe có vẻ vui vẻ, dáng người cũng vui vẻ. Trông chừng hắn chỉ mười tám mười chín tuổi, vóc dáng không cao, có khuôn mặt trẻ con, nhưng làm việc lại vô cùng nhanh nhẹn.

Miêu Sương lấy từ trong lòng ra một thỏi bạc vụn ném cho hắn: “Thưởng cho ngươi.”

Lai Phúc mừng rỡ đón lấy: “Tạ phu nhân, tạ tướng quân!”

Bạch xà bò loạn trên bàn, nhìn con gà nướng chảy nước dãi, vừa định há mồm nuốt, đã bị Miêu Sương đè lại: “Chúc công công nếu có đến nữa, ông ta nói gì ngươi cũng đồng ý, sau đó quay lại báo cho ta, nghe rõ chưa?”

Lai Phúc gật đầu mạnh: “Tiểu nhân đã hiểu.”

“Trong phủ này có vài kẻ tâm thuật bất chính, ngươi cũng thay tướng quân để ý một chút.”

“Tiểu nhân nhất định không phụ phu nhân tín nhiệm.”

Bạch xà bất mãn giãy giụa trong kẽ tay Miêu Sương. Y dùng đũa gắp một chiếc đùi gà cho xà ăn, một chiếc khác ném vào chén Kỳ Nhạn: “Sau này việc ăn uống chi phí, mua sắm trong phủ, cũng do ngươi phụ trách. Nhớ kỹ, đồ ăn không thể kém hơn hôm nay.”

Bạch xà mở cái miệng rộng như chậu máu, một miếng nuốt chửng chiếc đùi gà. Kỳ Nhạn nhìn con xà, rồi lại nhìn chiếc đùi gà trong chén mình, im lặng.

Trong mắt Lai Phúc lóe lên lệ quang, vẻ cảm động vì được trọng dụng: “Dạ.”

“Tiền bạc trong phủ còn đủ dùng không?” Miêu Sương lại hỏi.

“Đủ dùng ạ, tướng quân đại hôn, bệ hạ đã cho người tặng hai rương vàng bạc châu báu, đều đang ở phòng thu chi.”

“Bảo phòng thu chi nhập kho số vàng bạc đó, sao chép sổ sách cẩn thận rồi mang đến cho ta xem.”

“Tiểu nhân đi làm ngay ạ.” Lai Phúc vội vàng đi.

Kỳ Nhạn cầm đũa gắp thức ăn: “Ngươi thật sự tin hắn?”

“Không tin được.”

“Vậy cần gì phải làm điều thừa?”

“Số bạc ta vừa cho hắn có hạ cổ bên trong. Nếu hắn nghe lời, chẳng có chuyện gì. Nếu không nghe lời…” Miêu Sương cười tủm tỉm chống cằm, “Cổ độc phát tác, ruột thủng bụng nát.”

Kỳ Nhạn: “…”

Đúng là người Miêu ác độc.

Miêu Sương cầm lấy đĩa gan lựu trên bàn, đặt trước mặt Kỳ Nhạn: “Ta không ăn nội tạng, nhìn đã thấy ghê tởm. Ngươi tốt nhất giải quyết hết chỗ này, đừng để thừa lại một miếng.”

… Vừa ác độc vừa kén cá chọn canh.

Kỳ Nhạn không để ý nhiều như vậy. Trong quân doanh có gì ăn nấy, nội tạng cũng là thịt, lấy đâu ra nhiều lương thực để kén cá chọn canh.

Anh đưa đũa gắp đĩa gan lựu, nhưng món ăn này quá trơn và tươi. Bàn tay anh sau khi bị thương vốn không còn linh hoạt, dùng đũa lại càng khó khăn hơn. Anh thử rất nhiều lần mà vẫn không gắp được, một chiếc đũa còn tuột khỏi tay, rơi xuống bàn.

Miêu Sương ở đó hả hê, tiếng cười nhạo không ngớt bên tai, khiến Kỳ Nhạn càng thêm bực bội, lông mày cũng sa sầm lại vài phần.

Cười đủ rồi, Miêu Sương mới chậm rãi tháo dây cột tóc, lấy một đôi đũa sạch khác, cẩn thận buộc chặt đuôi đũa, rồi đưa cho Kỳ Nhạn: “Cầm đi.”

Kỳ Nhạn nghi ngờ đánh giá y một lúc lâu, rồi mới nhận lấy. Đôi đũa được buộc lại quả thật dễ dùng hơn rất nhiều, có thể gắp gan lựu một cách thuận lợi.

Miêu Sương không quên tiếp tục trêu chọc anh: “Trẻ con mới tập dùng đũa mới dùng cách phụ trợ này. Tướng quân còn thua cả một đứa trẻ ba tuổi.”

Kỳ Nhạn: “…”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play