Chương 17: Đừng diễn đến mức nhập vai quá sâu…
Vầng trán Miêu Sương khẽ giật lên, da gà nổi khắp người.
Tuy đám hạ nhân trong phủ ngày nào cũng gọi hắn là “Phu nhân”, nhưng hai chữ này từ miệng Kỳ Nhạn thốt ra lại nghe vừa buồn nôn vừa ghê tởm lạ thường.
Hắn hoàn toàn lờ đi đối phương, quay lưng thẳng vào phòng.
Kỳ Nhạn bị bỏ lại một mình ngoài hiên, tuyết vẫn rơi. Một cơn gió lạnh thổi tới, bông tuyết đậu trên người hắn, mang theo chút hơi lạnh.
Hắn không kìm được siết chặt tấm áo choàng lông chồn, nặng nề thở dài.
Vừa than thở xong, Miêu Sương bỗng sa sầm mặt, bước ra khỏi phòng. Không nói một lời, hắn đẩy Kỳ Nhạn trở lại phòng rồi đóng sầm cửa lại.
Trong phòng đốt chậu than, hơi lạnh bị ngăn cách bên ngoài. Miêu Sương nhìn bóng lưng hắn, cười như không cười nói: “Ngươi diễn quá nhập tâm rồi đấy.”
Kỳ Nhạn nới lỏng áo choàng lông chồn, giọng điệu nhàn nhạt: “Nếu không như thế, làm sao qua mắt được Bệ hạ?”
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT