Chương 148: Phong Hậu
“Thế này còn chưa đủ xa xỉ sao?” Kỳ Nhạn cũng rót cho y một chén rượu, “Biết rõ ăn không hết mà vẫn chuẩn bị, không thể nào xa xỉ hơn được nữa.”
Miêu Sương bất đắc dĩ lắc đầu, ngồi xuống bên cạnh hắn. Trời trở lạnh, uống chút rượu để làm ấm người. Y dốc cạn chén rượu, vị cay xé lưỡi xộc thẳng xuống cổ họng, rồi lan tỏa khắp dạ dày, khiến y không kìm được mà rít lên một tiếng thỏa mãn.
Nồi lẩu cá chua cay vẫn đang sôi sùng sục. Từng lát cá trắng muốt lúc ẩn lúc hiện. Y gắp một miếng, thổi nhẹ rồi cho vào miệng. Vị chua cay thấm đẫm miếng cá, vừa nóng vừa tê, khiến cả người sảng khoái, nổi hết cả da gà.
Đã lâu lắm rồi không ăn món cá này, Miêu Sương chợt thấy nhớ da diết. Dù đã quen với ẩm thực kinh thành sau hai năm sống ở đây, nhưng Kỳ Nhạn vẫn thường xuyên cho Thượng Thực Cục làm vài món của người Miêu để y thay đổi khẩu vị. Vị đầu bếp từng theo họ về Miêu trại năm xưa giờ đã được lên làm Thượng Thực, nấu các món Miêu thuần thục đến mức như thuộc nằm lòng, lại còn dẫn theo vài đồ đệ nữa.
Từ khi họ nhập kinh, thói quen ăn cay cũng dần dần lan truyền khắp nơi. Giờ đây, phần lớn tửu lầu ở kinh thành đều đã nhập ớt. Bách tính kinh thành tiếp thu rất nhanh, thậm chí còn tự nghĩ ra một món mới, là “dầu ớt” – tức là món ớt được rưới dầu nóng lên trên, chính là món lần trước Kỳ Nhạn đã nếm thử.
Ngoài ớt, Kỳ Nhạn còn cho người trồng rau diếp cá, nhưng khí hậu phương Bắc khô hạn, trồng rất khó, thu hoạch chẳng được bao nhiêu. Tuy nhiên, số lượng đó cũng đủ để Miêu Sương ăn một mình.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play