Chương 104 từng nói "nhất sinh nhất thế" (một đời một kiếp). Giờ nghĩ lại…
“Được,” Kỳ Nhạn mỉm cười, “Ta sẽ bảo đầu bếp nấu cho ngươi món canh cá chua. Lâu rồi không ăn canh cá chua của Miêu trại, ta cũng thấy nhớ. Thời tiết se lạnh thế này, ăn chút đồ nóng là tuyệt nhất.”
Thánh tử chạy trốn trước đó cũng quay về ăn cơm tối. Ba người ngồi chung một bàn, vừa ăn vừa cười nói rôm rả, còn uống cả rượu mơ xanh ngâm mùa hạ.
Khi ở châu giải, hai người luôn không có không gian riêng tư. Giờ trở về nhà, trong men say, mọi khoảng cách như bị xóa nhòa. Mấy ngày nay, Kỳ Nhạn cứ nghĩ Miêu Sương có vẻ lạnh nhạt, nhưng đêm nay trên giường, y lại trở nên đặc biệt nhiệt tình. Kỳ Nhạn cho rằng vì hắn bận rộn chuyện châu giải mà bỏ bê, khiến y không vui, nên hắn càng ra sức hơn, quấn quýt nhau cho đến tận bình minh.
Khi tia nắng đầu tiên chiếu qua khung cửa sổ, Miêu Sương từ từ mở mắt, đôi mắt đỏ tươi phản chiếu hình ảnh người nằm trước mặt.
Kỳ Nhạn có lẽ nghĩ y đã ngủ say, giờ cũng đang chìm trong giấc ngủ. Một đêm vất vả hẳn đã khiến hắn vô cùng mệt mỏi. Miêu Sương không đánh thức, chỉ lẳng lặng ngắm nhìn hắn.
Phần cơ thể vẫn còn kết hợp chặt chẽ chưa tách rời, cả người toát lên vẻ lười biếng, thả lỏng sau cuộc hoan ái. Y nhẹ nhàng vùi mặt vào vai Kỳ Nhạn. Thân thể y, còn hơn cả tâm trí, không nỡ rời xa hắn. Dường như càng vùi mình lâu hơn, y càng có thể giữ hắn lại thêm một khoảnh khắc. Nỗi buồn man mác dâng lên trong sự gắn kết này. Mí mắt Miêu Sương khẽ cụp xuống, y chìm vào giấc ngủ một lần nữa, trong hơi thở và vòng tay ấm áp của Kỳ Nhạn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT