"Người chiến thắng sẽ là đội trưởng của một trăm người này."
Sau khi Tần Phong công bố quy tắc, hắn ung dung ngồi một bên xem náo nhiệt. Bây giờ Đại Trụ mới hiểu tại sao lúc trước khi tướng quân tuyên bố sẽ tự mình huấn luyện Thân Vệ Doanh, Dã Cẩu lại nhìn mình cười một cách quái dị. Mấy ngày nay, hết hạng mục huấn luyện này đến hạng mục huấn luyện khác, những thứ mà hắn chưa từng nghe thấy, ngay cả bản thân Đại Trụ cũng cảm thấy mệt mỏi rã rời, huống chi là những tân binh bình thường.
Mỗi ngày sau khi huấn luyện xong, những tân binh này ai nấy đều như một đống bùn nhão, nằm bẹp trên giường, đá cũng không dậy nổi. Trận đấu hôm nay liên quan đến tiền đồ của mọi người, tự nhiên sẽ càng thêm kịch liệt, may mà bản thân Đại Trụ không phải tham gia.
Cách sân huấn luyện không xa, từ thư xá vọng ra tiếng đọc sách lanh lảnh của các đồng tử quân. Đối với đồng tử quân, yêu cầu của Tần Phong lại khác, họ nửa ngày đọc sách, nửa ngày huấn luyện. Tần Phong đặc biệt mời phu tử đến dạy chữ cho đám trẻ này. Trong mắt Đại Trụ, việc này có chút thừa thãi. Tướng quân cần những dũng sĩ có thể ra trận chiến đấu, đọc sách thì có ích gì, chẳng lẽ lúc đánh trận lại dùng sách để ném người?
Nhưng đối với quyết định của Tần Phong, hắn tự nhiên không dám hó hé.
Chiến đấu ở một nơi như thế này, thể lực tiêu hao hơn hẳn những nơi khác. Chưa đầy một nén nhang, đã phân định thắng bại. Ngoài dự đoán của Đại Trụ, người chiến thắng không phải là người hắn coi trọng nhất, mà là một gã lùn trông có vẻ hèn mọn. Nhìn gã đó đang la hét điên cuồng trong ao bùn để ăn mừng chiến thắng, hắn không khỏi nhíu mày:
"Tướng quân, tên này hoàn toàn là dùng quỷ kế để thắng, ta thấy hắn không xứng làm đội trưởng."
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT