"Ý của anh là manh mối để qua vòng vẫn nằm ở trên cái cốc sao?"
"Không hẳn là vậy..." Kỷ Vô Hoan khẽ lắc đầu: "Bây giờ tôi cũng không chắc lắm, cần phải nhìn gần hơn mới biết được."
Chư Tuyết theo tầm mắt của cậu quay đầu nhìn về phía con chó bông trên màn hình, nó vẫn giữ nguyên tư thế nằm sấp trên bàn, đôi mắt dán chặt vào họ.
Đang định hỏi thêm thì con thỏ mập đã lôi Tần Tử Kiệt trở về, nó tiện tay ném người xuống đất, rồi vỗ tay thúc giục người tiếp theo: "Bé Ngải Ngải, bé Lộ Lộ, đến lượt hai bạn rồi đó nha ~"
Hai người nhìn nhau, cùng nhau bước vào vòng phấn.
Để phòng ngừa vạn nhất, Kỷ Vô Hoan lại đeo vòng cổ mèo lên, nếu cậu đoán sai thì ít nhất cũng có biện pháp bù đắp, biết đâu lại có thể tăng cường thị lực bị động thì sao? Có còn hơn không.
Thế là Nhiếp Uyên chỉ cảm thấy trên đùi mềm mại, sau đó một cái đuôi mèo màu trắng như tuyết liền chui ra từ dưới làn váy hồng của Kỷ Vô Hoan.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT