Không biết thứ gì đã dùng rìu chém chết cậu ta, hơn nữa chỉ cách một cánh cửa, chỉ trong vòng mười mấy giây ngắn ngủi.
"Này! Này! Cậu nói cho hết đi chứ!" Lý Đông Văn vừa thấy liền cuống lên, cùng Vạn Chu đồng thời nhào tới, túm lấy cổ áo cậu ta lắc mạnh.
Kỷ Vô Hoan đứng dậy, nhanh chóng đi đến bên cửa, chỉ thấy bên ngoài phòng khách có một người phụ nữ vừa đi ra, đang chống tay vào tường, quay lưng về phía bọn họ nôn mửa, nôn xong ngồi xổm xuống đất khó chịu khóc rống lên, rõ ràng là bị cảnh tượng vừa rồi dọa cho phát khiếp.
Cậu có chút ấn tượng với người chơi này, tên là Trác Lạc Trân, cũng là một người chơi cũ, nhưng xem ra chưa trải qua nhiều trò chơi, biểu hiện chỉ tốt hơn người mới một chút.
Kỷ Vô Hoan nhớ lại con ngươi chuyển động trước khi chết của NPC kia, giống như nhìn thấy có người đi qua, mà người chơi nữ này vừa hay lại đi ra ngoài vào lúc đó.
Đây là trùng hợp sao?
Cậu lại nhìn một vòng phòng khách, toàn bộ phòng khách đều bị NPC kia đập phá tan hoang, chỉ có tủ tivi bên cạnh Trác Lạc Trân là may mắn thoát nạn, trên đó còn đặt một cây nến đang cháy, ban ngày ánh sáng của nó rất yếu ớt, không hề có cảm giác tồn tại, tối qua cháy cả đêm, hôm nay lại cháy gần hết cả ngày, ước chừng sắp cháy hết rồi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play