Mộc Thiến Hương chẳng ở lại U Dao Giới bao lâu thì đã được Trầm Tường thả ra.
Sau khi ra khỏi U Dao Giới, nàng nhìn quanh tứ phía, lập tức lộ rõ vẻ thất vọng trên khuôn mặt.
Trầm Tường thấy thần sắc của nàng, cười nói: “Nơi này là trong Dạ Ma Địa Ngục, cho nên mới ra nông nỗi này.
Tuy là Thiên Giới, nhưng lại là một khu vực cực đoan của Thiên Giới, đợi rời khỏi đây là được rồi.”
Mộc Thiến Hương cũng không quá thất vọng, chỉ là vừa ra ngoài, nàng thấy và cảm nhận được môi trường khác biệt so với những gì mình tự mình tưởng tượng, nên mới thất vọng thôi.
Trầm Tường trước đó đã kể cho nàng nghe rất nhiều chuyện trên Thiên Giới, nàng tất nhiên sẽ không cho rằng Thiên Giới chỉ có thế này.
Nơi đây là một vùng hoang nguyên, một màu đất vàng úa, ngay cả Đoạn Minh cũng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Lão nói: “Bây giờ chúng ta phải đi đường nào mới có thể rời khỏi Dạ Ma Địa Ngục này? Ta bị phong ấn đã lâu rồi, đừng trông mong ta có thể tìm ra con đường nhanh nhất.”
Trầm Tường lấy ra Tiên Bàn Chỉ Lộ.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play