Dẫn Truyện:

[Phải làm sao khi phu lang quá thẹn thùng, ban ngày không chịu thân mật cùng ta?]

Mục Hủ xuyên không, xuyên thành một kẻ ngốc, còn ngoài ý muốn có được một phu lang.

Phu lang vai rộng eo thon mông vểnh, ngũ quan thô thuần mà không mất vẻ anh tuấn, làn da màu lúa mạch khỏe khoắn cùng cơ bắp gợi cảm mê mẩn.

Ai có thể nhịn được điều này!

Trần Ninh ca nhi cứu một kẻ ngốc từ dưới sông lên không may bị người trong thôn nhìn thấy, dân thôn nói rằng giữa ban ngày ban mặt mà bọn họ ôm ấp không biết xấu hổ, các trưởng bối trong tộc vì thanh danh của thôn mà ép họ thành thân.

Trần Ninh nhìn mà nghĩ, người này bẩn thỉu đầu bù tóc rối ngốc nghếch, nếu ép bọn họ phải thành thân, sau này hắn nhất định sẽ chăm sóc anh ta một đời thôi.

Không ngờ vừa bái đường xong, người này đột nhiên hết ngốc, hơn nữa sau khi hắn nhìn thấy Mục Hủ ngốc khờ tắm rửa sạch sẽ xong, khuôn mặt tuấn lãng tú khí với đôi mắt đào hoa rạng rỡ, gương mặt này ngay lập tức khiến hắn tự thấy xấu hổ.

Trần Ninh co quắp sững lại đứng ở cửa, cúi đầu nhìn bàn tay thô ráp vì làm việc nhà nông của mình, người như hắn sao có thể xứng đôi với công tử thanh cao như vậy.

Hắn cũng nghĩ, nếu Mục Hủ muốn rời đi thì hắn cũng sẽ không ngăn cản, lại chợt nghe thấy tiếng gọi nhiệt tình.

Mục Hủ tắm rửa sạch sẽ nằm trên giường nhích người vào bên trong, nhìn Trần Ninh ở cửa với ánh mắt sáng quắc, vỗ vỗ giường: “Phu lang ơi còn ngẩn người làm gì, mau tới đây, mau lên giường, mau lên mau lên nào!”

Trần Ninh: ???

.

Người ta đều nói Ninh ca nhi đáng thương, cha mẹ mất sớm, lớn lên lại cao lớn thô kệch, hai mươi mấy tuổi vẫn không gả được cho ai.

Khó khăn lắm mới thành thân, lại xui xẻo gả cho một kẻ ngốc không biết từ đâu lăn tới.

Người trong thôn giả vờ đồng cảm nói: “Ôi thôi, Ninh ca nhi này thật đúng là khổ mệnh, hôm qua ta thấy hắn lên núi đốn củi còn phải mang theo tên ngốc kia, đây đâu phải tìm phu quân, quả thực là nuôi một ông cố nội mà.”

Không lâu sau, Ninh ca nhi mà họ giả lả "đồng cảm" đã mua đất xây nhà mới, còn mở cả Nông Gia Lạc!

Còn có người bên cạnh hắn, công tử phu quân kia còn tuấn tú hơn cả ca nhi đẹp nhất thôn họ, lại chính là tên ngốc kia!

“Phu lang!”

Mục Hủ từ phía sau chạy lại ôm lấy Trần Ninh đang dọn dẹp bát đũa, cảm nhận được cơ bắp dưới tay anh căng cứng lại.

“Ta mới viết một quyển thoại bản, huynh tới xem thử thế nào!”

Tai Trần Ninh đỏ ửng, thấp giọng nói: “Ta không biết chữ mà lang quân, hơn nữa trời còn chưa tối.”

“Không sao, ta đọc cho huynh nghe… Đó, thật sự chỉ là đọc thoại bản thôi mà.”

Chẳng bao lâu sau, Trần Ninh biết mình đã sơ ý, cả gương mặt đỏ bừng, lắp bắp, “Ngươi, ngươi muốn đem đi bán sao? Loại, loại này?”

Mục Hủ không ngừng vuốt ve tay phu lang, “Sao có thể chứ, thoại bản loại này ta chỉ viết cho một mình huynh xem, huynh có thích không? Trong tay ta vẫn còn có loại hình khác, sau này mỗi ngày đọc cho huynh nghe!”

Trần Ninh: ?!

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play