Kỳ nghỉ đông năm ba đại học, một ngày trước giao thừa, đường phố đã giăng đèn kết hoa từ sớm, chỉ tiếc vắng người nên không khí Tết cũng chẳng đậm đà.
Phương Thời Miễn tắm xong, xem hết trận đấu game trực tiếp rồi nằm dang tay dang chân trên sô pha lướt video.
Chiếc sô pha này do Hoắc Trọng Sơn mới mua. Đẩy phần tựa lưng ra có thể biến thành một chiếc giường siêu lớn, mặc cho Phương Thời Miễn lăn lộn đùa nghịch cũng không sợ ngã. Mà có lăn xuống đất đã có tấm thảm lông cừu dày cộp, ngã thế nào cũng không đau.
Hoắc Trọng Sơn nói lý do đổi sô pha vì thấy cái cũ không đẹp, nhưng Phương Thời Miễn lại cực kỳ nghi ngờ hắn có ý đồ xấu.
Bởi vì từ khi đổi sô pha, Hoắc Trọng Sơn rất thích “vui vẻ” ở bên ngoài, không biết có bao nhiêu nước mắt của cậu rơi trên chiếc sô pha này.
Nghĩ vậy, Phương Thời Miễn nghiêng người, đổi sang một tư thế nhã nhặn hơn để nghịch điện thoại.
Không lâu sau, cửa thư phòng mở ra. Hoắc Trọng Sơn mặc đồ ở nhà rộng rãi bước ra, tay cầm một cuốn tạp chí ngoại văn, đi thẳng đến ngồi cạnh Phương Thời Miễn.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play