Công tác tạo sở cảnh sát quả thật là nơi đánh tan giấc mộng anh hùng.
Hai tháng đầu Phương Thời Miễn nhận việc, toàn bộ thời gian đều dành để hòa giải mâu thuẫn ở khu dân cư: nghe bác trai bác gái cãi nhau, nửa đêm ra hiện trường bắt kẻ say rượu gây rối, phân xử chuyện chó có được ị bậy trên hiên nhà hay không…
Những chuyện lông gà vỏ tỏi, ứng phó đủ loại con người với suy nghĩ kỳ quái, khó lường.
Khi báo án khai báo tổn thất tài chính rất lớn, đến nơi thì thấy, tờ giấy bạc đặt ở góc khuất camera đã biến mất. Bà bác tóc hoa râm khóc lóc, làm lớn chuyện, nói là do ông lão nhặt rác ở tòa nhà bên cạnh làm, thề sống thề chết đòi cảnh sát phải tìm ra thủ phạm.
Ban đêm, Phương Thời Miễn nằm trên sofa xem trực tiếp giải đấu game tắt tiếng, Hoắc Trọng Sơn mở cuộc họp trực tuyến trên laptop. Hắn vừa nghiêm túc trong công việc vừa bóc vải cho chàng thanh niên đang chăm chú nhìn không chớp mắt trên sofa. Cuộc họp kết thúc, Phương Thời Miễn nhìn thoáng qua phía Hoắc Trọng Sơn, rất nhanh bật tiếng lên, hoàn toàn đắm chìm vào trận đấu kịch tính.
Hắn đi rửa tay, đóng máy tính, rồi bế cậu lên người mình. Phương Thời Miễn bị vuốt ve một lát, bỗng nhiên nhớ ra. Cậu quay đầu hôn lên má hắn, rồi bò dậy từ sofa lấy một cái hộp nhỏ đặt vào tay hắn. Mở ra xem, là một viên đá nhỏ rất nhẵn bóng. Hoắc Trọng Sơn cầm viên đá trong tay nhìn hồi lâu, nhẹ nhàng đặt lại vào hộp, đứng dậy định cất đi. Phương Thời Miễn lại bỗng nhiên bò lên người hắn, khóe miệng cong lên hỏi: “Sao anh không hỏi em tặng anh cái này có ý nghĩa gì?”
Hắn lười biếng cười một tiếng, lại lần nữa ngả người dựa vào sofa, ôm chặt người trong lòng. “Có ý nghĩa gì nào?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT