Chủ nhật buổi chiều Phương Thời Miễn liền phải quay về trường học, cần thay quần áo tập hợp, có hơi trễ một chút cũng được.
Hoắc Trọng Sơn đưa Phương Thời Miễn đến cổng trường thì nhìn thấy con trai thứ hai nhà họ Triệu từ trong trường đi ra, đưa tay giúp Phương Thời Miễn xách đồ đạc. Hai người thiếu niên tuổi tác và vóc dáng xấp xỉ nhau đứng chung một chỗ trò chuyện.
Phương Thời Miễn quay đầu lại vẫy tay chào hắn, Triệu Hữu cũng ngẩng đầu nhìn qua, ánh mắt không mấy thân thiện. Chờ hai người vào trường học, Hoắc Trọng Sơn mới không nhanh không chậm thu hồi tầm mắt, phân phó tài xế rời đi. Không có gì đáng làm hắn cảm thấy bị đe dọa, còn quá non nớt.
Sau đó là hơn một tháng trời huấn luyện cảnh sát. Trong thời gian huấn luyện, điện thoại di động phải nộp lại, chỉ sau 6 giờ chiều tan huấn luyện mới được đến chỗ tiểu đội trưởng nhận điện thoại. Phương Thời Miễn thường xuyên trò chuyện với Hoắc Trọng Sơn đến khi ngủ thiếp đi, chờ sáng ra dậy mới thấy điện thoại đã sập nguồn từ lúc nào.
Dưới ánh nắng chói chang, họ đứng nghiêm dưới trời nắng gắt, thực hiện các bài tập thể lực, học chiến thuật, phối hợp đồng đội, học bắt giữ, học đội ngũ, không ngừng rẽ trái, rẽ phải, đi đều bước. Lặp đi lặp lại, khô khan, tẻ nhạt.
Huấn luyện viên của đội họ là một cảnh sát đương chức. Ông ít nói chuyện. Mỗi lần ông cất lời là lại có người phải “lãnh đạn”. Ông thường nói: “Vinh quang của đội ngũ cảnh sát cao hơn sinh mệnh. Đã chọn con đường này thì không sợ khổ, càng không cho phép lùi bước.” Không ai có thể nhận được sự ưu ái từ tay ông.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT