“Ai da, ăn được là chuyện tốt, có gì mà ngại.” Dì bật cười, vẻ mặt buồn bã lúc nãy cũng bay biến mất.
Phương Thời Miễn đúng là thấy hơi ngượng thật, giả vờ bận rộn như đang tập luyện chân, nằm mấy ngày rồi, đùi gần như mất lực. Cậu mới cong chân lên được một chút, còn chưa kịp nói với dì đã nghe thấy tiếng cửa phòng bệnh bị đẩy ra.
Dì vừa nhìn thấy người đến liền cất tiếng gọi: “Hoắc tổng.” Rồi bước ra ngoài.
Chân bị cong lên chặn mất một phần tầm nhìn, Phương Thời Miễn định buông xuống nhưng lại không biết đặt thế nào cho đỡ đau, đau đến mức kêu khẽ một tiếng, đành thò đầu ra khỏi chăn để nhìn xem ai vừa đến.
Hoắc Trọng Sơn vừa dặn dò Minh Kha xong, quay đầu đã thấy “đứa nhỏ” kia đang chầm chậm nhô đầu ra từ trong chăn, lộ ra đôi mắt to tròn trong veo như nước, sạch sẽ, sáng rỡ đến mức mọi suy nghĩ trong lòng đều bị phơi bày.
Phương Thời Miễn không ngờ anh sẽ đến, trong lòng hơi nghi hoặc lời Hoắc Tuấn nói hôm trước, nhưng vẫn không kìm được mà vui, gọi nhỏ: “Anh Hoắc.”
“Ừm.” Hoắc Trọng Sơn đáp một tiếng, bước tới vén nhẹ một góc chăn lên, khóe môi khẽ cong, nhìn gương mặt thiếu niên đang lúng túng, hỏi: “Chân còn không hạ xuống được à?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT