Hoắc Trọng Sơn đưa Phương Thời Miễn lên xe mình, còn tiện tay đẩy Hoắc Tuấn ra ngoài.
“Ngủ một chút đi, tối còn phải đi làm.” Hắn xoa nhẹ đầu Phương Thời Miễn. Nhưng lần này, không rút tay lại mà nhẹ nhàng ấn dọc theo huyệt thái dương.
Phương Thời Miễn nhắm mắt, thở dài một tiếng: “Chết vào lúc này... cũng tốt.”
Trong xe im lặng như tờ. Hoắc Trọng Sơn nghe thấy rất rõ. Sắc mặt anh lập tức sa sầm, tay nhấn mạnh vào thái dương cậu một cái như trừng phạt: “Đừng nói linh tinh.”
Phương Thời Miễn bị đau khẽ rên một tiếng, nhưng chẳng hề phản ứng gì khác. Cậu chỉ hơi nghiêng đầu về phía hắn, chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Thái độ thờ ơ này khiến Hoắc Trọng Sơn tức giận, nhưng nhiều hơn là sự bất an.
Linh cảm của con người là thứ rất kỳ lạ, đôi khi không cần chứng cứ, cũng có thể cảm nhận được điều gì đó đang trượt khỏi tay. Hắn cảm thấy Phương Thời Miễn đang ngày càng trở nên trì độn, có một loại cảm giác mờ mịt, như sợi chỉ dưới ánh nắng mỏng tang đến mức chỉ cần gió thổi cũng đứt.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT