Xe tới bệnh viện, giữa tiếng khóc rống nức nở của vợ chồng thầy Triệu, Triệu Thuận được đẩy thẳng vào phòng cấp cứu.
Lại có thêm hai cảnh sát tới, muốn đưa Phương Thời Miễn về trụ sở lấy lời khai. Nhưng vì Phương Thời Miễn trên người còn mang theo vết thương, bản thân cậu cũng không muốn rời bệnh viện, thế là cảnh sát thương lượng với bệnh viện, tìm một phòng bệnh trống để lấy lời khai.
Hỏi xong thông tin cơ bản, cuộc nói chuyện trở nên nghiêm túc.
“Tại sao cậu lại đánh nhau với nhưng người Lý Ngũ trên lối đi bộ cầu lớn Giang Bắc?”
“Lúc ấy họ… đang đánh anh Thuận, Triệu Thuận.” Phương Thời Miễn cúi đầu, rơi xuống hai giọt nước mắt.
Cảnh sát liếc nhau, hỏi tiếp: “Cậu nói cậu không biết tình huống cụ thể, nhưng tại sao cậu lại nhanh như vậy cứu được cậu bé định nhảy cầu kia? Làm sao cậu biết cậu bé đó định nhảy?”
Phương Thời Miễn dùng ngón cái ấn vào vệt nước mắt thấm ướt trên quần: “Anh Thuận muốn cứu cậu bé đó, anh ấy luôn nhìn về phía thằng bé đó. Cháu liền giúp anh Thuận kéo cậu bé lại.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT