Đến cả Hoắc Trọng Sơn cũng khó nói rõ cảm xúc trong lòng lúc này, như trái tim bị thứ gì đó ấm áp, dịu dàng ngâm qua, mềm mại, có chút chua xót, mang theo chút đau và ngứa nhẹ như có như không.
Khi đoàn người đến gần, Phương Thời Miễn vẫn không hề hay biết. Ánh mắt cậu không còn dừng lại ở người mẹ đang tắm nắng kia nữa, mà chuyển sang chú mèo con bên cạnh.
Cậu dường như hơi xuất thần, trên mặt không có biểu cảm, chỉ có đôi mắt kia nói lên rất nhiều điều…
Trầm mặc, cô đơn… Và cả dịu dàng.
Phức tạp nhưng lại đơn giản đến mức có thể nhìn thấu ngay lập tức.
Vị lãnh đạo cấp cao bên bất động sản đi cùng Hoắc Trọng Sơn, khi nhìn thấy công nhân lười biếng, thật ra đã muốn quát lớn. Ngay mới giây trước, ông ta còn hùng hồn tuyên bố hệ thống quản lý của họ vô cùng nghiêm ngặt.
Nhưng ngay khi vừa định mở lời, ông ta vô thức liếc nhìn Giám đốc Dương đi sau cùng. Vừa thấy Giám đốc Dương trợn mắt đầy khoa trương, người đó lập tức nhận ra có gì đó không ổn.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play