"Anh Hoắc." Đôi mắt Phương Thời Miễn sáng bừng lên, lại gọi một tiếng, ánh nhìn trong veo như có ánh nước lấp lánh.
Có một loại ngây thơ khiến người khác không khỏi xót xa.
Hoắc Trọng Sơn cảm nhận được ánh mắt liên tục đổ dồn về phía mình, khẽ hỏi: "Tôi qua phòng trà bên kia nghỉ một lát, cậu có qua không?"
Ngoài hành lang tuyết bắt đầu rơi, Phương Thời Miễn nghe thấy tiếng máy quay lách cách. Hoắc Trọng Sơn đứng dưới bậc thang, chăm chú nhìn cậu, mái tóc hắn dính vài bông tuyết nhỏ chưa mấy chốc đã tan biến.
Trong phòng sương, tiếng khóc và lời an ủi cũng dần im bặt. Phương Thời Miễn quả thật có chuyện muốn nói với Hoắc Trọng Sơn, nên không chần chừ gật đầu: "Đi thôi."
Một vệ sĩ định bung dù, nhưng lại bị nam vệ sĩ từng bị Phương Thời Miễn gọi lên trước mặt Hoắc Tuấn chặn lại.
Phương Thời Miễn và Hoắc Trọng Sơn sóng vai bước đi. Tuyết rơi lất phất, mặt đất có chút ẩm ướt, Phương Thời Miễn mới phát hiện nhóm tăng nhân dẫn đường cho đoàn người Hoắc Trọng Sơn từ nãy đã chẳng thấy đâu.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play