Hoắc Trọng Sơn ra hiệu bằng ánh mắt với vệ sĩ đối diện rồi bước vào phòng khách, bình thản ngồi lại chỗ làm việc ban nãy.
Chúc Trạch được vệ sĩ cho vào nhưng sắc mặt chẳng mấy vui vẻ.
Phương Thời Miễn không có gì để tiếp đãi, ra ngoài mua cũng không khả thi. Cậu dụi mắt, lấy từ thùng ra hai chai nước đặt trước mặt mỗi người một chai, ngay ngắn.
Phòng khách nhà thuê nhỏ hẹp, chỉ có hai ghế sofa: một ghế dài và một ghế đơn cũ kỹ. Hoắc Trọng Sơn ngồi trên ghế dài rộng rãi, nên Chúc Trạch đành chọn ghế đơn chật chội.
Anh ta không tỏ ra lúng túng, chỉ lặng lẽ quan sát môi trường xung quanh.
Hoắc Trọng Sơn giữ lấy Phương Thời Miễn đang lảo đảo, sờ vào chiếc áo bông đen đã xù lông trên người cậu. “Đi thay áo dày hơn đi.”
Phương Thời Miễn từ phòng ngủ trở ra với áo lông vũ, ngồi cạnh Hoắc Trọng Sơn vẫn ngái ngủ, mắt mọng nước ngáp dài.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT