Nhưng rồi… Phương Thời Miễn đột nhiên nắm bắt được cảm giác kỳ lạ cứ lởn vởn trong lòng. “Tôi có thể hỏi một chuyện được không?”
Hoắc Trọng Sơn: “Hỏi đi.”
“Tôi… một người như tôi, với anh…” Phương Thời Miễn không biết diễn đạt thế nào, ấp úng mãi vẫn chẳng thốt ra được câu hỏi trọn vẹn có chút sốt ruột.
“Tôi từng sống một thời gian ở khu tập thể quân đội, ngay tòa nhà đối diện nhà cậu. Hồi nhỏ, cậu từng gọi tôi là anh.” Hoắc Trọng Sơn xoa đầu cậu, trong mắt thoáng qua một tia cảm xúc phức tạp. “Chúng ta cũng coi như là… gặp lại nhau.”
Nghe vậy, Phương Thời Miễn như bị sét đánh. Cậu không ngờ câu trả lời lại như thế này. Tất cả sự bình yên vừa rồi dường như chỉ là vỏ bọc giả tạo, chỉ để che giấu sự sụp đổ bên trong. Những nỗi đau và áp lực thời thơ ấu như hồng thủy tràn về, muốn nhấn chìm cậu.
“Bao… lâu nữa mới đến phòng điều khiển?” Giọng Phương Thời Miễn run rẩy, tay siết chặt đến mức gần như rách da để kìm nước mắt. Hy vọng mong manh trong lòng cậu hoàn toàn tan vỡ.
Thì ra là vậy, thì ra là… đáng thương.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT