“Vâng, đúng vậy.” Thiếu niên trắng trẻo, xinh đẹp nhìn xung quanh, nghĩ câu trả lời của mình hơi khô khan, liền bổ sung: “Phòng điều khiển bên này lớn thật.”
Đôi mắt đen ướt át của thiếu niên dưới ánh sáng bên ngoài chiếu vào đặc biệt thuần khiết. Bộ đồng phục dù không được may hoàn hảo, nhưng trên người cậu lại vừa vặn, đẹp một cách kỳ lạ, mang sức hút chết người xen giữa nét ngây thơ và trưởng thành, vô cùng gợi cảm.
Hoắc Trọng Sơn chăm chú nhìn nghiêng trong giây lát. Nhìn cậu đang căng thẳng, cảm thấy trêu chọc cậu thật thú vị: “Vậy có muốn đến bên này làm việc không?”
Phương Thời Miễn vội vàng lắc đầu, không dám nhìn hắn: “Vẫn... vẫn là không được đâu, Hoắc Tổng. Tôi quen với môi trường bên kia hơn.”
“Đổi cách gọi đi.” Hoắc Trọng Sơn thong dong nhấn nhẹ vào hộp đựng đồ. Hộp đựng đồ chậm rãi ẩn vào lưng ghế sau. Hắn nhìn Phương Thời Miễn, nói: “Tôi lớn tuổi hơn em, gọi một tiếng anh không quá đáng chứ?”
Đầu Phương Thời Miễn khó chịu, im lặng không nói.
Dù cậu có ngốc đến đâu cũng biết người ở vị trí như Hoắc Trọng Sơn, người có thể xưng huynh gọi đệ với hắn phải ở đẳng cấp nào. Có thể là bất kỳ ai, nhưng chắc chắn không phải cậu - một nhân viên giám sát nhút nhát, sợ phiền phức này.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play