Mã Lương hồn vía sắp bay mất. Cậu ta đặt bát canh xuống rồi chạy ngược lại, dùng sức đẩy từng người đang vây quanh ra. Cậu ta cúi rạp người chui vào trước mặt Phương Thời Miễn, vẻ mặt rất khó coi, cười xòa với người quản lý kia, lớn tiếng giải thích: “Chúng tôi đi cùng nhau. Tôi vừa đi lấy canh, cậu ấy giúp tôi cầm đồ thôi.”
Phương Thời Miễn ôm hộp cơm trong lòng ngực gật đầu.
Người bên phía Khải Hợp cũng vây lại. Mọi người đã thấy bực với kiểu coi thường người khác của Minh Hằng, càng chưa nói đến việc họ phải đi một quãng đường xa để làm những việc lặt vặt như chấm công.
Thật uổng công giám đốc Khải Hợp còn cố tình chọn những người trông đoan chính đến hỗ trợ. Lấy thêm một phần cơm hộp cũng bị nói ra nói vào, chưa kể người lấy cơm lại là người nhỏ tuổi nhất trong số họ lần này. Đám người hám danh lợi của Minh Hằng này đáng ghét vô cùng.
“Tiểu Phương, muốn ăn cứ lấy đi. Chúng tôi đều ở đây cả. Một công ty lớn mà đến việc ăn thêm một miếng cơm cũng phải so đo, thật đúng là hay ho.” Anh trai mặc đồng phục bộ phận trật tự lên tiếng châm chọc.
Minh Hằng tất nhiên cũng không nghe được người khác nói xấu mình. “Này, chủ của các người chưa dạy dỗ rõ ràng đã đưa đến đây làm trò cười rồi à? Cũng không nhìn xem bản thân keo kiệt đến mức nào, cứ như quỷ đói không ăn cơm bao giờ vậy.”
Theo vài tiếng chửi thề từ trong đám đông, không khí ngày càng căng thẳng. Vị chủ quản ban đầu nói Phương Thời Miễn lấy nhiều cơm mới ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề. Hắn quay đầu lại nhanh chóng hét lớn: “Làm gì đấy! Làm gì đấy!”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT