“Hiện tại chưa nghĩ ra cũng không sao. Có đáp án rồi nói cho tôi được không?” Giọng Hoắc Trọng Sơn trầm thấp, mang theo sự dẫn dắt từng bước, nghe rất ôn hòa.
Một điều ước có thể được thực hiện.
Phương Thời Miễn lập tức gật đầu đồng ý. Trong đầu cậu nhớ lại dáng vẻ tái nhợt, lạnh lẽo của Hoắc Trọng Sơn hôm đó. Muốn nói nhưng lại đè nén xuống. Cậu tự nhủ nói ít lời chính là điều đúng đắn nhất.
Tiếp theo lại là một khoảng lặng.
“Đi thôi, bên ngoài có người sẽ đưa em về chỗ làm.” Hoắc Trọng Sơn thu ánh mắt lại, một lần nữa mở máy tính bên cạnh xem tiếp tài liệu còn dang dở. Vẻ mặt hắn dưới ánh sáng lạnh từ màn hình máy tính lại trở nên lạnh lùng.
Phương Thời Miễn đứng dậy, đi vài bước, nhưng vẫn không kìm được quay đầu lại hỏi: “Anh ... phục hồi vẫn tốt chứ?” Nhân lúc Hoắc Trọng Sơn còn chưa trả lời, cậu nói thêm: “Tôi sẽ không nói cho bất kỳ ai đâu. Có thể ký thêm một bản thỏa thuận bảo mật.”
Tay Hoắc Trọng Sơn khựng lại. Cảm xúc trong mắt hắn có sự thay đổi. Đầu ngón tay vô thức gõ nhẹ lên máy tính. Giọng điệu vững vàng: “Phục hồi rất tốt, không có trở ngại nào.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play