Minh Kha vừa dứt lời, phía sau liền xuất hiện vài người đàn ông mặc vest đen vạm vỡ. Người đứng đầu trông có vẻ trẻ tuổi hơn, \gật đầu với Phương Thời Miễn. Tuy khí chất của họ trầm tĩnh, nhưng chỉ nhìn qua đã biết là những nhân vật máu mặt, không dễ động vào.
Phương Thời Miễn nhớ tới những vệ sĩ đã giữ cậu ở khu Vân Cẩm hôm nọ, theo bản năng rụt người lại.
Hoắc Tuấn nhướng mày, thầm nghĩ Hoắc Trọng Sơn đúng là cáo già, một giây cũng không chờ được. Đối với Chúc Trạch thì không quan tâm, nhưng với em trai mình thì lại canh phòng nghiêm ngặt.
Anh nhìn Minh Kha, nửa cười nửa không hừ lạnh một tiếng. Khoanh hai tay trước ngực, chân dài tùy ý bắt chéo, dựa lưng vào một bên, đứng ngoài quan sát.
Minh Kha nhận thấy Phương Thời Miễn bất an, lập tức ra hiệu mấy người kia lùi lại. Anh nhìn cậu với ánh mắt vô cùng dịu dàng: “Hoắc Tổng muốn gặp cậu. Những người này sẽ không gây hại cho cậu đâu. Cậu Phương yên tâm, tôi sẽ đi cùng cậu.”
Phương Thời Miễn cúi đầu nhìn viên thạch trái cây ăn dở trên tay, hơi căng thẳng bóp nhẹ cạnh hộp: “Hoắc tổng hiện tại sức khỏe thế nào rồi?”
Câu hỏi này thực ra khá nhạy cảm. Chuyện Hoắc Trọng Sơn bị tấn công gây xôn xao lớn đến vậy, dù dư luận Internet có thể bị dập tắt, nhưng các lãnh đạo cấp cao của Hằng Thế cùng những người nắm thực quyền trong gia tộc Hoắc thì không thể che giấu.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT