Tất cả âm thanh đều tắt lịm. Phương Thời Miễn nhìn Từ Long nói chuyện với mình. Cậu gật đầu, lắc đầu một cách chết lặng, rồi vùi đầu cắn miếng bánh dứa.
Đang ăn, Phương Thời Miễn bỗng nhiên thấy buồn nôn, lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Nôn đến khi không còn gì để nôn, đầu cậu đau từng cơn như có ai dùng dao rạch vào dây thần kinh. Tay run rẩy không kiểm soát, trước mắt trắng xóa, cả thế giới bắt đầu xoay tròn như lốc xoáy.
Từ Long và nhân viên cửa hàng đứng bên cạnh. Nhân viên mặt mày tái mét vì sợ, vội vàng gọi điện cho chủ quán, bảo trong tiệm có khách ăn đồ xảy ra chuyện.
Không biết bao lâu trôi qua, dường như chỉ là tích tắc, tiếng nói bên tai mới vang lên trở lại. Từ Long lo lắng đỡ lấy cậu, gọi to. Phương Thời Miễn mới thoát khỏi mớ cảm xúc hỗn loạn ấy.
Những tiếng nổ, cánh cửa xe biến dạng, hòn đá dính máu của cậu, khuôn mặt tái nhợt cùng lồng ngực phập phồng yếu ớt của người kia, tiếng còi xe cảnh sát, xe cứu thương… Chỉ là một người lạ chết đi sau khi được cứu nhưng không thành công trong một vụ tai nạn thôi.
Khoảnh khắc Phương Thời Miễn thoát khỏi những ký ức ấy như được bao phủ bởi một lớp sương mù. Không rõ lý do, chúng trở nên mơ hồ, giống như một giấc mơ không thật. Những chi tiết đều bị nhòe đi, hệt như cánh cửa sổ rơi vào phòng ngủ ngày mưa.
“Không sao, tôi không sao. Chỉ là đột nhiên thấy ghê ghê, nôn xong thì đỡ rồi.” Phương Thời Miễn nói xong ấn nút xả nước. Cậu lấy chiếc khăn Từ Long đưa để lau miệng, nhìn thấy ánh mắt ngập ngừng của Từ Long và nhân viên cửa hàng. Cậu tìm một lý do biện minh. “Tôi bị say xe. Hôm nay ngồi xe buýt lâu quá, chắc còn thêm cảm cúm nữa. Cứ hay buồn nôn thôi, bình thường ấy mà, đừng lo.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT