Đó là lần đầu tiên Giản Thượng Ôn thấy mẹ của mình chỉ ăn được hai miếng cơm, rồi ôm cậu khóc nức nở.
Cậu lau nước mắt trên mặt mẹ, nghiêm túc nói: "Con sẽ luôn ở bên mẹ, mẹ à."
Mẹ cậu liên tục gật đầu, bà vuốt ve đầu Giản Thượng Ôn, nói: "Mẹ nhớ rồi, mẹ con mình sẽ vượt qua!"
Đó là một buổi tối rất lâu rất lâu về trước, vốn đã bị Giản Thượng Ôn lãng quên từ lâu, nhưng hôm nay vì câu nói của Thẩm Nghị, cậu bất chợt nhớ lại. Chỉ cần ăn cơm cho đàng hoàng, thì không có chuyện gì là không vượt qua được. Phải rồi, trước đây cậu có thể lạc quan như vậy, rốt cuộc là điều gì đã thay đổi cậu, khiến cậu không còn nghĩ thông suốt như vậy nữa?
Giản Thượng Ôn hoàn hồn, nhìn về phía Thẩm Nghị đang ở trong bếp.
Thẩm Nghị vẫn đang nấu ăn, mì đang sôi sùng sục trong nồi, anh dùng một cái chảo nhỏ khác để xào cà chua, nhiệt độ trong phòng nhờ đốt củi vừa phải, lúc này Giản Thượng Ôn tựa vào sô pha, mệt mỏi nhắm mắt lại.
Còn trong bếp.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT