“Các người đều không phải đối thủ của tôi, ngoan ngoãn đừng cản trở, nếu không đừng trách tôi không nể tình cũ.” Võ Đồng Hi cảnh cáo hai người đừng giãy giụa vô ích nữa.
“Hai người các người đâu cần nhiều thuốc đến vậy, không thể để lại một ít cho những người cần sao?” Trình Tây Quân nhìn hai người họ cất tất cả thuốc trong phòng, bất kể loại nào cũng được nhét vào một chiếc túi vải nhỏ trong tay Võ Đồng Hi. Cái túi đó vừa nhìn đã biết là vật phẩm không gian, dù họ nhét bao nhiêu đồ vào thì nó vẫn lép kẹp như chưa đựng gì. Xem ra đây lại là một trong những vật phẩm của Võ Đồng Hi.
Võ Đồng Hi căn bản không hề coi trọng mạng sống của nhóm NPC trên tàu, hắn ta chỉ tuân theo nguyên tắc trò chơi: khi xảy ra thảm họa lớn, thức ăn và thuốc men là những vật tư không thể thiếu. Thức ăn họ đã chuẩn bị ổn thỏa, bây giờ đợi thu thập xong đống thuốc này, họ có thể trốn đi cho đến khi vượt qua màn, còn chuyện của những người bên ngoài thì không liên quan gì đến họ.
Còn về lý do tại sao phải tốn nhiều công sức để cướp sạch tất cả thuốc men? Võ Đồng Hi đắc ý nghĩ, hắn có vật phẩm không gian, tuy không gian của hắn chỉ có thể chứa đồ vật trong phạm vi 2 mét vuông, nhưng đã có thể chứa được đống thuốc này, tại sao lại không cất hết đi chứ. Sau này không biết sẽ xảy ra chuyện gì, vật tư đương nhiên là càng nhiều càng tốt.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT