Mà người đàn ông thì đang tựa người vào tường, quần tây và áo sơ mi phẳng phiu, chỉn chu, càng tôn lên khí chất lạnh lùng, xa cách bao quanh anh. Dưới ánh sáng lờ mờ, vẻ mặt anh không rõ ràng lắm, nhưng cũng đủ để nhìn ra góc nghiêng cực kỳ tuấn tú.
Và cả, sự quen thuộc.
Ồ, thì ra là ông chồng nửa tháng nay cô không gặp mặt.
Nguyễn Nghi khẽ hừ một tiếng gần như không nghe thấy, người đàn ông bên kia dường như cảm nhận được điều gì, hơi nghiêng đầu nhìn lại.
Anh sở hữu một đôi mắt phượng hẹp dài, sắc mắt sâu thẳm. Chỉ một thoáng đối mặt, cũng đủ để người ta cảm nhận được sự lạnh lùng và sâu không thấy đáy bên trong.
Nguyễn Nghi không chút khách khí nhìn thẳng lại anh.
Mà ánh mắt người nọ cũng lạnh nhạt nhìn lại, dừng trên gương mặt nhỏ nhắn trắng như sứ của nàng.
Văn Nguyệt vẫn chưa nhận ra người đàn ông trước mặt đã sớm phân tâm, vẫn cứ e lệ, ngượng ngùng giải thích đầu đuôi sự việc với anh.
Thật ra lần này bị chụp đúng là ngoài ý muốn, cho cô ta thêm mấy trăm lá gan cũng không dám trèo cao với người cầm quyền của Quân Đình. Nhưng nếu sự cố đã xảy ra rồi, thì tận dụng triệt để mới đúng là phong cách của Văn Nguyệt cô ta.
Cô ta sớm đã dò hỏi qua, Tần Thâm tuy đã kết hôn, nhưng cũng chỉ là cuộc hôn nhân hình thức của giới hào môn, chẳng hề có tình cảm gì với bà xã của mình.
Là một Omega sở hữu tin tức tố hoa nhài trắng, Văn Nguyệt rất tự tin vào sức hấp dẫn của mình đối với Alpha. Đàn ông mà, “ăn vụng” một chút cũng là chuyện thường tình, huống hồ lại là một Alpha thiên chi kiêu tử bậc này.
Dù Alpha trước mắt không hề tỏa ra tin tức tố, nhưng do sức áp chế bẩm sinh của Alpha, cô ta vẫn có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ và uy quyền đó. Cô ta thậm chí có chút hối hận vì hôm qua đã uống thuốc ức chế tuyến thể, bằng không biết đâu còn có thể thành chuyện tốt.
Hồi lâu không thấy người đàn ông đáp lại, Văn Nguyệt e lệ ngẩng đầu, đang định mở miệng nói thêm điều gì đó, cũng thuận thế tỏa ra một ít tin tức tố.
Chỉ là không đợi cô ta hành động, từ phía bên kia đã ập tới một luồng hương hoa hồng cực kỳ nồng đậm. Theo sau đó, là một giọng nói vừa mềm mại vừa dễ nghe: “E là không có cơ hội đâu nha.”
Người phụ nữ mặc một chiếc váy dài hai dây màu đỏ, thiết kế siết eo ôm hông, phác họa nên vóc dáng yêu kiều, thướt tha. Đôi cánh tay trắng nõn như ngọc, xương thịt cân đối, những đường cong nhấp nhô đầy cuốn hút.
Gương mặt đẹp đến diễm lệ tột cùng, ấy thế mà đôi mắt hạnh lại tròn xoe, thần sắc càng thêm vẻ kiêu kỳ, kênh kiệu, khí chất pha trộn giữa nét ngây thơ và gợi cảm.
Bất kể cùng là Omega hay cùng là phụ nữ, Văn Nguyệt đều cảm nhận được một mối nguy cơ chưa từng có.
Nguyễn Nghi đã bước tới giữa làn hương thơm ngát, đứng thẳng người lại, không hề kiêng dè mà tỏa ra tin tức tố của chính mình. Thậm chí còn giống như một con thú nhỏ đang đánh dấu lãnh thổ, dường như cố ý muốn nhuốm mùi hương của mình lên người Tần Thâm.
Ai cũng biết tin tức tố của Omega có sức hấp dẫn khó tả đối với Alpha, huống hồ lại là một Omega nhường này.
Chỉ là người trong giới đều hiểu Tần Thâm không giống người thường. Một là mắc bệnh sạch sẽ nghiêm trọng, ghét nhất loại Omega tỏa tin tức tố để quyến rũ anh. Hai là trái tim lạnh lùng sắt đá, chẳng hề bị lay động bởi tin tức tố của Omega.
Với loại thủ đoạn câu dẫn vụng về thế này, e rằng chưa đầy năm phút sẽ bị ném đi thật xa.
Văn Nguyệt trong lòng khinh thường, nhưng ngoài mặt lại tỏ ra hết sức khách khí: “Vị tiểu thư này phiền cô thu lại tin tức tố một chút, có lẽ cô không rõ lắm, Tần Tổng trước nay không thích Omega tùy tiện.”
Lời còn chưa dứt, sắc mặt cô ta đột nhiên tái đi, tựa như phải chịu một áp lực vô hình nào đó, rốt cuộc không thể mở miệng nói tiếp.
Một luồng hương gỗ mun trầm hương cực kỳ trầm lắng, dày dặn, chậm rãi tràn ngập không khí.
Loại tin tức tố đỉnh cấp này một khi được giải phóng, đối với bất kỳ Alpha nào khác đều là sự áp chế chí mạng, càng không cần phải nói đến Omega. Văn Nguyệt đau đớn cắn chặt môi, yếu ớt dựa lưng vào tường mới không đến nỗi ngã quỵ xuống đất.
Nhưng tin tức tố gỗ mun trầm hương lại chẳng hề để ý đến cô ta, mà chỉ mang theo vài phần dịu dàng, từ từ quấn lấy, bao bọc lấy luồng tin tức tố hoa hồng ban đầu trong không khí. Cho đến khi hương hoa hồng hoàn toàn bị bao trọn trong lãnh địa của gỗ mun trầm hương mới thôi.
Vừa là sự bảo vệ dành cho Omega trong lòng, cũng là lời răn đe dành cho kẻ dám tơ tưởng đến Omega của hắn.
Rõ ràng đối phương không hề có ý công kích mình, nhưng Nguyễn Nghi vẫn cảm thấy chân hơi mềm nhũn. Đã quá lâu không ngửi thấy mùi tin tức tố quen thuộc, cảm giác dựa dẫm cả về sinh lý lẫn tâm lý trở nên mãnh liệt lạ thường.
Đôi mắt đen của Tần Thâm sâu thẳm, anh vươn tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh kia, để cô dựa vào lòng mình, giọng nói bình thản vang lên.
“Vòng cổ đâu? Sao không đeo?”
Anh đang nói đến chiếc vòng cổ được đặt làm riêng trước đó, dùng để che giấu tin tức tố của cô.
Cô gái nhỏ mềm mại hừ khẽ hai tiếng, đôi tay trắng nõn tự nhiên vòng qua cổ người đàn ông. Bị tin tức tố bao bọc chặt chẽ, cô thoải mái đến mức chẳng muốn nói chuyện, chỉ ư hử đáp: “Không đeo.”
Vừa hay hôm nay quên mang theo, nếu không thì làm sao tỏa tin tức tố cho Văn Nguyệt biết đây chính là người đàn ông của Nguyễn Nghi cô chứ.
“Lần sau nhớ kỹ.”
Tần Thâm nhẹ nhàng cảnh cáo
“Không được tỏa tin tức tố trước mặt người ngoài, cho dù là Omega cũng không được.”
Tính chiếm hữu của người đàn ông này đúng là mạnh đến mức không giống ai, ngay cả việc cô tỏa tin tức tố cũng muốn quản.
Nguyễn Nghi bĩu môi, lắc lắc cái đầu nhỏ, ậm ừ hai tiếng.
Sau đó cúi đầu liếc Văn Nguyệt một cái, ra vẻ cáo mượn oai hùm: “Xem ra là cô không rõ rồi, Tần Tổng rất thích nha.”
Văn Nguyệt vẫn chưa từ bỏ ý định, nhìn về phía người đàn ông kia, cố gắng tìm kiếm chút thương hại. Chỉ tiếc là người đàn ông đang mải mân mê vòng eo thon mềm của Nguyễn Nghi, từ đầu đến cuối chẳng thèm bố thí cho cô ta nửa ánh mắt.
Cô ta lập tức cảm thấy bẽ mặt vô cùng, nhưng lại bị tin tức tố của Alpha áp chế đến không thể động đậy, trông vô cùng thảm hại.
Tần Thâm không có kiên nhẫn dây dưa với người không liên quan, thấy Nguyễn Nghi làm mình làm mẩy đủ rồi, liền ôm lấy người đẹp mềm mại, ấm áp trong lòng, đi xuyên qua hành lang ra bãi đỗ xe.
Một chiếc Bentley màu bạc đã chờ sẵn từ lâu.
Trợ lý Mục Dương cúi đầu chào một tiếng “Thái thái”, vô cùng biết ý mà mở cửa xe cho hai người, sau đó quay lại ghế lái.
Tần Thâm đặt người đẹp mềm mại trong lòng vào ghế dựa, rồi đi vòng qua cửa bên kia ngồi xuống.
Một lát sau, anh lại cầm lấy áo vest trên người, không nói một lời mà khoác lên người Nguyễn Nghi: “Khoác vào.”
Chiếc áo vest đen dài che kín đôi chân Nguyễn Nghi, khiến làn da trắng như tuyết kia không để lộ ra chút nào.
Vừa khuất khỏi tầm mắt của Văn Nguyệt, Nguyễn Nghi lập tức thay đổi sắc mặt, cái miệng nhỏ chu ra tưởng như có thể treo cả bình dầu.