“Quy tắc trần thế, điều ba: Mọi tiên lực đều bị luật trời đất kìm hãm, ngoại trừ những năng lực liên quan đến chức trách. Nguyệt Tiên đại nhân! Cô có đang nghe không vậy!”
Cổng Trời.
Mặt đường nước trong veo như gương ẩn mình trong những tầng mây mù dày đặc, những đám mây trắng này tỏa ra từ mặt nước gương, lan đến ngang bắp chân người, chính là do linh lực thuần khiết nhất ngưng tụ mà thành. Chỉ đứng trong đó thôi cũng đủ thấy tinh thần sảng khoái, mắt sáng long lanh, mọi mệt nhọc đều tan biến.
Chẳng những đẹp mắt mà còn vô cùng hữu dụng.
Đó cũng là lý do vì sao mỗi khi làm thêm giờ xong, Oanh Chi lại thích nhất là tìm đến Thượng Uyển của Thiên Đình, chợp mắt một lát, tiện thể hưởng chút lộc trời.
Nhưng lúc này, Oanh Chi lại hoàn toàn chẳng buồn bận tâm đến những điều đó.
Cô đứng giữa dòng người xếp hàng dài dằng dặc sau Cổng Trời, thỉnh thoảng lại móc từ trong lòng ra một miếng ngọc bội tròn khắc canh giờ xem xét, rồi lại kiễng chân, ngóng về phía đầu hàng.
“Ừ ừ ừ, tôi nghe, tôi nghe mà.”
Thu tầm mắt lại, Oanh Chi đáp có lệ, rồi khẽ chau mày, lẩm bẩm: “Sao lắm người xuống trần thế nhỉ, chẳng lẽ mọi người đều không phải làm việc sao? Hôm nay cũng đâu phải ngày nghỉ.”
Trên vai cô, một vật thể tí hon hình người bện bằng tơ hồng, trông có vẻ hết sức chật vật mới ôm nổi một tờ giấy to hơn hẳn vóc dáng mình. Gương mặt với đôi mắt chỉ là hai hạt đậu đỏ lơ lửng kia, hiện rõ hai chữ “bất lực”: “Nguyệt Tiên đại nhân!”
“Vừa rồi vị đại nhân gác cổng đã đích thân dặn dò, đây là [Quy tắc Trần gian] Thiên Đình phát cho mỗi vị tiên nhân hạ phàm, ai nấy đều phải thuộc nằm lòng. Cô cứ lơ đễnh thế này, lát nữa xuống dưới trần gian thể nào cũng gặp rắc rối cho xem!”
Bị gắt một trận, Oanh Chi vẫn ôn tồn giải thích: “Tôi đâu có lơ đễnh, tôi sốt ruột đó chứ. Tôi chỉ muốn mau mau xuống trần, tra cho ra nhẽ ngọn ngành, tìm cho được vấn đề, rồi giải quyết vấn đề.”
Cô vốn chỉ là một con chim oanh nơi hạ giới, may mắn có cơ duyên mà được lên trời thành tiên.
Song, tiên linh trên Thiên Đình dẫu không có trăm vạn thì cũng ngót nghét một triệu, hạng tiểu tiên “ba thấp”, tiên lực yếu, gốc gác tầm thường, tiềm năng hạn chế như cô, làm sao có chuyện dễ dàng kiếm được việc tốt.
Vì vậy, trong suốt mấy ngàn năm qua, Oanh Chi lần lượt làm qua vô số công việc, bắt đầu từ cấp thấp nhất, từng bước đi lên. May mắn là cô đối xử với mỗi công việc đều tận tâm tận lực, ở chỗ những người phụ trách nhân sự tại các điện lớn nhỏ đều có tiếng tốt.
Cuối cùng, một ngày kia, cô cũng nhận được giấy báo thăng chức lên làm Chủ sự của một điện.
Điện Nhân Duyên.
Đúng như tên gọi, đây là bộ phận trông coi nhân duyên ở thế gian.
Với một tiên nhân quèn đã làm qua đủ thứ chức vị quèn như cô, được vào Điện Nhân Duyên, trở thành Tiên Tơ Hồng, quả thực là một bước lên mây.
Ấy thế mà, vừa đặt chân đến Điện Nhân Duyên, Oanh Chi chỉ mới giở qua loa sổ sách công việc, bao nhiêu phấn khởi đã vơi đi quá nửa.
Căn cứ theo sổ sách ghi lại, mấy kỳ đánh giá thành tích của các bộ phận ở Thiên Đình gần đây, Điện Nhân Duyên đều đội sổ!
Trong các đợt đánh giá của Thiên Đình, những bộ phận liên tục đứng đội sổ quá nhiều lần sẽ dần bị gạt ra rìa, bị giảm đãi ngộ và mọi thứ, từ đó dần biến mất khỏi tầm nhìn của mọi người, cuối cùng bị đóng cửa.
Oanh Chi tức thì đập bàn.
Không được, cô không cho phép!
Đây chính là bát cơm ngon lành mà vất vả lắm mới có được, sao có thể cứ để yên cho nó bị đập vỡ?
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô quyết định xuống trần một chuyến xem xét tình hình thực hư ra sao.
Còn tại sao lại là trần gian, mà không phải điều tra ngay tại Thiên Đình ư. Tuy rằng tác thành một mối nhân duyên tiên thần có thể thu về thành tích bằng cả trăm mối duyên trần thế, nhưng các lão thần tiên trên Thiên Đình này, có vị nào mà không sống cả mấy trăm mấy ngàn năm? Ai cần bạn đời thì cũng đã có cả rồi, ai chưa có thì ắt là thật sự không cần, chẳng còn đất cho cô dụng võ.
Huống hồ, tiên thần Thiên Đình có mạnh mẽ hay không, nói cho cùng, vẫn là nhờ vào tín ngưỡng và hương khói của thế gian. Nay Điện Nhân Duyên rơi vào cảnh thành tích bết bát, gốc rễ vấn đề ắt phải tìm từ trần thế.
Cho nên, dù thế nào đi nữa, chuyến này nhất định phải đi.
“Sốt ruột cũng có ích gì đâu, miếng ngọc thời gian kia sắp bị cô mân mê đến mòn rồi kìa, mà hàng người có nhích được bao nhiêu đâu? Theo tôi thấy, đây chính là cơ hội tốt để cô nghiền ngẫm [Quy tắc Trần gian] đấy.”
“Đây là ngọc thời gian của Điện Minh Giám chế tác, chất lượng cực tốt, không nứt nổi đâu.”
Oanh Chi buột miệng giải thích, rồi lại bồi thêm: “Miếng này hồi trước tôi phải bỏ ra cả tuần lương mới mua được đấy. Nếu mà dễ hỏng thế, tôi sẽ tìm Điện Minh Giám bắt đền.”
Âm thanh không lớn không nhỏ này không chỉ bị chú bé tơ hồng nghe thấy, mà còn khiến vị tiên nhân xếp hàng trước Oanh Chi không nhịn được cười hai tiếng.
Chú Bé Tơ Hồng: “Nguyệt Tiên đại nhân!”
Ho khan một tiếng, Oanh Chi đành giơ tay xin hàng: “Rồi rồi, cậu nói, cậu cứ nói đi.”
Chú Bé Tơ Hồng vẫn giữ vẻ mặt gỗ đá, nhưng tờ giấy trong tay nó run lên sột soạt, đủ thấy cảm xúc đang trào dâng: “Tôi không đọc nữa, cô tự xem đi!”
Nhận ra trợ thủ bé nhỏ của mình đang dỗi, Oanh Chi gãi gãi mũi, tự tay cầm lấy tờ giấy, đọc lướt như gió thoảng.
“Tốc độ thời gian điều chỉnh thành 1:1. Hiện tại một ngày trên trần gian cũng bằng một ngày trên này ư?”
“Đã vậy từ lâu rồi! Trần gian bây giờ phát triển nhanh lắm.”
“Xuống đến trần gian, tiên lực sẽ bị chế ngự, phần lớn pháp thuật không dùng được, những năng lực liên quan đến chức trách thì có thể, thiên phú bản thân cũng được, nhưng sẽ có những hạn chế khác nhau tùy theo hiệu quả. Ừm, cái này dễ hiểu. Không được làm tổn thương người trần, ủa, lỡ họ đánh tôi thì sao?”
Chú Bé Tơ Hồng nằm bẹp trên vai Oanh Chi, ngao ngán nhìn trời: ““Chẳng ai vô duyên vô cớ đánh cô đâu! Trần gian bây giờ cũng là xã hội pháp trị cả rồi!”
Oanh Chi gật gù, đọc tiếp xuống dưới: “Thần tiên không phải người không được hiện nguyên hình trước đám đông, tránh gây hoang mang. Ừm, cũng hợp lý.”
Chỉ một loáng sau, cô cuộn tờ giấy lại, tiện tay nhét vào túi gấm bên hông: “Xem xong rồi.”
Chú Bé Tơ Hồng không chút nghi ngờ lời cô, bởi lẽ vị thượng quan mới này, một khi đã hứa hẹn điều gì, sẽ không bao giờ làm qua loa cho xong.
Yên tâm rồi, nó lại chuyển sang chuyện khác.
Mãi cho đến khi cánh Cổng Trời hoa lệ, đồ sộ hiện ra ngay trước mắt, vị tiên nhân phía trước bước vào biển mây hạ phàm, nó mới quyến luyến rời khỏi vai cô, hóa thành một chiếc khuyên tai tơ hồng đính hai hạt đậu đỏ, yên vị bên vành tai Oanh Chi.
Sau khi đăng ký tên họ cùng cung điện trực thuộc, nhận đủ giấy tờ công văn hạ phàm, Oanh Chi chọn một ngôi miếu có “tượng Nguyệt Lão” trên bản đồ mà người gác cổng vừa mở ra. Rồi cất bước tiến vào biển mây trắng xóa, sâu không thấy đáy, tưởng chừng có thể nuốt chửng cả đất trời kia.
Từ khi lên trời tới nay, đây vẫn là lần đầu tiên cô hạ phàm.
Vậy mà Oanh Chi lại chẳng hề thấy thấp thỏm lo âu.
Vì miếng cơm manh áo khó khăn lắm mới có được, chuyện gì cũng có thể bình tĩnh đối mặt!
Cảm giác mềm mại như bông dưới chân chẳng kéo dài bao lâu. Sau vài bước chân, lớp mây mù xung quanh bỗng chốc loãng dần, nhạt dần rồi tan biến.
Cùng lúc đó, là những âm thanh tựa thủy triều cuộn trào ập tới.
Từng đợt, từng đợt, không ngớt.
Tiếng người huyên náo.
Ngôi miếu mà Oanh Chi chọn tọa lạc tại một thành phố nơi đền chùa miếu nhiều nhất, thần và tượng cũng đa dạng và đầy đủ nhất. Theo phỏng đoán của Oanh Chi, nơi thế này dẫu không phải kinh đô thì cũng là một thành phố lớn.
Và quả nhiên, vừa đặt chân tới, cô đã bị vô vàn người cùng âm thanh làm choáng váng mặt mày.
“Đúng là khói lửa nhân gian có khác.”
Bước ra từ dưới gốc cây, nhìn dòng người chen chúc, ngửi mùi hương khói nồng nàn quyện trong không khí, Oanh Chi không khỏi thầm cảm thán.
Thiên Đình xưa nay vốn là chốn thanh tịnh, dẫu có yến tiệc cũng chẳng náo nhiệt đến thế này.
Vậy thì, vấn đề là ở chỗ người đến miếu đông như kiến cỏ thế này, tại sao Điện Nhân Duyên vẫn cứ lẹt đẹt công trạng?
Oanh Chi sắp xếp lại dòng suy nghĩ, lập tức vào guồng công việc, không còn để cảnh tượng ồn ào náo nhiệt này làm xao lãng tâm trí. Cô dựa vào sự cảm ứng giữa một Tiên Tơ Hồng đương nhiệm với “tượng Nguyệt Lão” gần nhất, tiến về phía sau miếu.
Sau vòm cổng tròn cuối dãy hành lang ngói đỏ, nối liền với một khoảng sân rộng thênh thang.
Trong sân trồng rất nhiều cây thân to bằng miệng bát, cành tuy không quá lớn nhưng cũng chẳng hề khẳng khiu. Giữa tiết trời này, bóng cây rợp mát như những chiếc ô khổng lồ, hiển nhiên đã được người trong miếu chăm sóc vô cùng chu đáo.
Ánh mắt Oanh Chi đảo một vòng, cuối cùng dừng lại trên những hàng cây được bố trí xen kẽ.
Theo cảm ứng của cô , tượng Nguyệt Lão trong miếu này hẳn là ở một gian nào đó trong dãy nhà phía sau kia.
Cô lại một lần nữa nhìn kỹ từng gốc cây.
Trên những cành cây đan xen, treo vô số sợi tơ hồng cùng những tấm thẻ gỗ.
Oanh Chi biết, chúng tượng trưng cho tâm nguyện và lời cầu khấn của mọi người. Những cái cây này, chính là nơi gửi gắm ước vọng của nhân gian.
Vô vàn, vô vàn những tấm thẻ gỗ, những sợi tơ hồng ấy, hiện tại cây nào cũng có nhưng lại chẳng phải cây nào cũng nhiều như nhau.
Oanh Chi lặng lẽ đứng giữa dòng người, ánh mắt dừng lại nơi gốc cây trước mặt của cô.
[Chân Ái Đến Gần.]
Lại nhìn lên tán cây.
Tơ hồng treo lác đác, thẻ gỗ thưa thớt, phất phơ buồn tẻ.
Đa phần những sợi dây bên trên đều đã bị bạc màu theo gió mưa của năm tháng , những tấm thẻ gỗ cũng lộ ra dấu vết lốm đốm bạc màu.
Cũng có những tấm còn mới tinh, nhưng nhìn chung, đa số chỉ thấp thoáng dưới tán lá, số lượng chẳng đáng là bao, nhất là khi so với cây bên cạnh, rồi cây bên cạnh nữa, thậm chí là cây xa hơn nữa sự tương phản ấy càng khiến nó trông thật tội nghiệp.
Bên cạnh cây [Chân Ái Đến Gần], và cạnh cây bên cạnh nữa, là [Tài Vận Hanh Thông] và [Thân Thể Khỏe Mạnh].
Những cây treo biển hiệu này, lúc này đây tơ hồng trĩu nặng, đến nỗi những cành cây khẳng khiu nhất cũng oằn xuống, biến dạng, như thể sắp không kham nổi sức nặng.
Dù vậy, mỗi người hành hương đến đây, sau khi cầu nguyện xong, vẫn không chút do dự mà ném tấm thẻ gỗ trong tay mình lên đó.
So với hai cái cây hương khói nghi ngút, thuộc về Điện Thần Tài và Điện Dược Vương này, cây nhà mình quả thực có thể nói là “vườn không nhà trống”.
Oanh Chi đăm đăm nhìn mấy cái cây kia, bất giác chìm vào dòng suy tư.
Bên cạnh, khách hành hương ném thẻ gỗ cầu nguyện vẫn tới tới lui lui, chẳng ai thấy một cô gái trẻ mặc “Hán phục” đứng bất động ở đó có gì là kỳ quặc, họ đều lịch sự vòng qua cô, ai đi đâu thì cứ đi.
Oanh Chi chợt nhìn quanh.
Khác với đám đông trong miếu mà cô vẫn hình dung, những người đến dâng hương cầu nguyện, không còn toàn là người lớn tuổi nữa, mà ngược lại, phần nhiều là thanh niên.
Mãi sau mới nhận ra điều này, Oanh Chi cảm thấy mình đã mơ hồ chạm tới được manh mối, vì sao hương khói của Điện Nhân Duyên lại ít ỏi, công trạng lại đội sổ đến thế.
Thế nhưng, suy đoán này lại khiến cô không khỏi giật giật khóe môi.
Giới trẻ bây giờ, thực tế đến vậy sao?
Sau một hồi im lặng, dòng suy nghĩ của Oanh Chi dần trở nên rõ ràng.
Thành tích của Điện Nhân Duyên bết bát không phải do yếu tố con người nào đó có thể dễ dàng thay đổi, mà là do một nguyên nhân khách quan. Giới trẻ trần gian ngày nay, so với tình yêu đích thực, họ lại sẵn lòng lựa chọn làm giàu nhanh chóng, sức khỏe dồi dào hay công danh sự nghiệp hơn.
Những câu chuyện kiểu “Núi không còn mỏm, sông cạn khô nguồn, trời đất hòa làm một, mới dám đoạn tuyệt cùng chàng” trong các vở tuồng xa xưa, giờ chỉ còn đọng lại trong cổ tích.
Dù rằng đối với một vị thần tiên mà nói, điều này quá ư thực tế, thực tế đến độ khiến tiên cũng phải thất nghiệp! Nhưng mà cũng khó mà không thông cảm cho được.
Oanh Chi nhìn chằm chằm cây duyên phận. Thực tế quá đỗi nặng nề này tuy không đến mức khiến cô , vị Tiên Tơ Hồng mới nhậm chức vì thế mà nảy sinh tuyệt vọng.