Tang thi vương vẫn đeo mặt nạ, sắc môi lẫn sắc mặt đều mang theo vẻ tái nhợt, đầu âm ỉ đau, vậy mà trước sau không bắt lấy lá bùa dán sau đầu, chỉ ngẩn người nhìn thiếu niên vừa quay đầu lại.
Khi Không Hề đưa tay vốc nước suối, vừa vặn bị Tang thi vương nắm lấy cổ tay, dùng sức đứng dậy, giơ tay còn lại đặt lên trán cậu, cảm nhận hồn lực. Vẫn còn suy yếu, tạm thời không thể dùng Nguyệt phách phù để ôn dưỡng nguyên thần.
“Chỗ nào thấy khó chịu sao?” Khi Không Hề thấy ánh mắt hắn có chút mờ mịt, lo Tang thi vương bị phù lực làm tổn thương.
“Không có.” Giọng của Tang thi vương vừa nhẹ vừa dịu, như thể sợ chỉ cần lớn tiếng một chút sẽ dọa thiếu niên trước mặt chạy mất.
“Anh biết tôi là ai không?” Khi Không Hề lại hỏi lần nữa.
“Em là Tiểu Hề.” Tang thi vương khẽ nhíu mày, dường như không vừa lòng với cách xưng hô ấy, lại bổ sung: “Tiểu hoàng hậu của anh.”
Khi Không Hề: ……… Đây là tỉnh táo hay chưa tỉnh táo vậy?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT