Khi Không Hề bị ôm nhảy ra khỏi cửa sổ, bản thân cậu cũng rất bất ngờ, càng bất ngờ hơn là cậu lại không hề phản kháng. Cậu tin tưởng hắn, tin tưởng cái tên tang thi này mà đến cả mặt còn chưa từng nhìn rõ.
“Lần này chở đám thi độc này đi, chúng ta có thể về lại chủ tinh rồi! Tôi thật sự không chịu nổi chuyện phải ở với đám quỷ hút máu kia, luôn cảm thấy bọn chúng đang nhìn tôi chảy nước miếng, không biết lúc nào sẽ nhào tới cắn một phát, đến tối ngủ cũng không yên.”
Giọng nam thấp trầm vang lên, toàn là mệt mỏi.
“À, chưa chắc đâu.”
Người đáp lại cười lạnh, giọng nói mang theo trào phúng.
Hai giọng nói từ cửa sổ vọng ra, truyền thẳng đến tai hai người đang bám ngoài tường.
Khi Không Hề có chút kinh ngạc, tòa nhà này vậy mà thật sự có người ở. Kinh ngạc qua đi, cậu mới nhận ra tư thế của mình thật sự rất khó chịu: với chiều cao một mét tám mà lại chỉ được Bặp Bẹ dùng một tay đỡ ngang eo, vừa chật vừa khó thở, chân lại lủng lẳng không điểm tựa, cảm giác rơi thẳng xuống cứ quái quái.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play