Quán cà phê Love Love.
“Keng—leng—”
“Chào mừng quý khách!”
Nữ phục vụ xinh đẹp Shimizu Hori mỉm cười quay đầu lại.
Mori Ran có phần ngượng ngùng, cười gượng gạo gật đầu chào:
“Xin chào, bọn tôi đến tìm người.”
Shimizu Hori không hề tỏ ra khó chịu, ngược lại còn cười tươi rói:
“Nhìn cô xinh thế này, chắc là con gái của ngài Mori rồi nhỉ? Lúc nãy ngài ấy còn khen cô mãi đấy.”
Ran vô cùng ngạc nhiên:
“Ơ? Là thật ạ? Cảm ơn chị đã khen…”
Phía sau cô, Shirakawa Shu khẽ cụp mắt xuống.
Phải công nhận, thái độ phục vụ của nhân viên quán này đúng là đỉnh thật. Khách chỉ buột miệng một câu cũng có thể nhớ rành rọt, bảo sao lại được lòng nhiều người đến thế.
“Ngài Mori đang ở đằng kia.” Shimizu Hori chỉ về một hướng cho cả nhóm.
Họ nhìn theo hướng chỉ, quả nhiên thấy Mori Kogoro đang ngồi ở quầy bar, một tay cầm báo, tay kia nhấc tách cà phê, ăn mặc chỉn chu, toát lên phong thái quý ông lịch lãm.
Cả ba người: “……”
Conan xuất hiện vạch đen trên trán, thầm than trong bụng:
“Này này, ông bác ơi, bác làm quá rồi đấy!”
Shirakawa Shu phì cười:
“Pfft— Hình như ông ấy có vợ rồi mà nhỉ? Vậy mà vẫn còn chơi cái trò này…”
Hệ thống:
“Chuyện thường thôi, đàn ông đến chết vẫn là sắc quỷ mà.”
Shirakawa suýt nữa thì phun nước:
“…Whoa, hệ thống à, cậu phát ngôn ngày càng công kích đấy nhé.”
Hệ thống: ┐(′`)┌
Cả nhóm tiến đến chỗ Mori Kogoro.
“Ba à!”
Mori Ran cất tiếng gọi với vẻ trách móc.
Mori Kogoro với kiểu hành xử này dĩ nhiên khiến cô không hài lòng, nhưng biết làm sao được, bao năm rồi vẫn là cái kiểu đáng ngán ấy.
Kogoro trông thấy con gái, có chút bực mình:
“Ba đã bảo rồi mà, đến đây chỉ để uống cà phê, suy nghĩ vụ án thôi! Sao con còn kéo đến làm gì—”
Đúng lúc ấy ông nhìn thấy Shirakawa Shu đứng sau Ran.
Shirakawa thân thiện gật đầu, mỉm cười với ông.
“Ờ—” Mori Kogoro lập tức thấy gượng gạo.
Cảm giác này chẳng khác gì chuyện ngày nào cũng ra quán vằn thắn quen ăn, rồi một hôm bị chủ quán bắt gặp đang ăn… ở tiệm đối thủ.
Tuy nói gì thì nói, chủ quán kia chẳng có tư cách mà trách cứ, nhưng bản thân vẫn thấy cắn rứt trong lòng mới lạ chứ!
“Anh Shirakawa cũng muốn uống cà phê, nên con đi cùng anh ấy qua đây.” Ran giải thích.
“À, ra vậy…” Kogoro lập tức hiểu ra: Shirakawa-kun đến thăm dò tình hình đây mà.
Ông vội nhích người sang một bên:
“Ngồi đi đã, lát nữa đông người lại không có chỗ đấy.”
Đông người… không có chỗ…
Shirakawa vẫn cười, nhưng răng nghiến ken két.
Không sao cả, không sao cả, mình không hề để tâm chút nào (nghiến răng).
Cả nhóm cùng ngồi xuống cạnh Kogoro.
Chàng thanh niên đẹp trai trong quán bước tới:
“Xin chào, quý khách muốn dùng gì ạ?”
Ran hơi lúng túng:
“Ờ…”
“Tôi uống nước lọc là được rồi.” Shirakawa ngó quanh, “Nước lọc miễn phí phải không?”
Uchinuma Sei khựng lại một chút, rồi vẫn mỉm cười gật đầu:
“Vâng, tất nhiên rồi.”
Ran thấy ngại nếu gọi như vậy, nên gọi một ly nước trái cây rẻ nhất. Cô quay sang Conan:
“Conan, em uống gì nào?”
Conan nhún vai:
“Em cũng nước lọc luôn, cảm ơn anh.”
Nhìn ba người trước mặt không chỉ chiếm ba chỗ ngồi, lại còn chỉ gọi hai ly nước lọc miễn phí, Uchinuma Sei suýt nữa thì không giữ nổi nụ cười. Nhưng nhờ vào chút chuyên nghiệp còn sót lại, anh ta vẫn gật đầu mỉm cười với ba người:
“Vâng, xin vui lòng đợi một chút.”
Sau khi Uchinuma Sei rời đi, Mori Kogoro có chút không giữ nổi thể diện:
“Ba người các cậu ngồi lù lù ở đây, ít ra cũng phải gọi gì đó chứ? Làm vậy ảnh hưởng đến việc kinh doanh của người ta quá!”
Mori Ran hơi ngại ngùng, cắn răng nói:
“Con vừa ăn no bên chỗ anh Shirakawa rồi ạ.”
Conan cũng gật đầu:
“Cháu cũng vậy.”
Shirakawa Shu thì thẳng thừng:
“Đồng nghiệp là kẻ địch. Tôi không đời nào đổ tiền cho phe địch.”
Mori Kogoro: “……”
Mấy người còn tưởng mình có lý lắm hả?
“Thế rốt cuộc các người đến đây làm gì?” Kogoro nghi ngờ, quan sát ba người từ đầu đến chân.
Ông ta hoàn toàn không tin bọn họ đến là vì ông.
Ran và Conan đồng loạt quay sang nhìn Shirakawa Shu.
Thật ra thì bọn họ cũng không rõ vì sao Shirakawa kiên quyết đến mức ấy, nhất định bắt hai người dẫn anh ta tới quán cà phê này.
Chỉ là vì trông anh Shirakawa quá đỗi chân thành, Mori Ran mới mềm lòng đồng ý đi cùng.
“Tôi đến thăm dò tình hình địch.” Shirakawa thản nhiên giang tay nói.
Ánh mắt anh ta chuyển sang phía cậu nhóc tí hon bên cạnh.
Dĩ nhiên, nếu có thể phát sinh chuyện gì đó thú vị thì càng tốt.
Conan đối diện với ánh mắt đầy kỳ vọng của Shirakawa, phía trên đầu từ từ hiện ra một dấu chấm hỏi to đùng:
“?”
Tại sao anh Shirakawa lại nhìn mình kiểu đó? Rợn cả tóc gáy.
“Keng—leng—”
Cửa quán cà phê lại một lần nữa bị đẩy ra. Một người phụ nữ ăn mặc giản dị bước vào từ bên ngoài.
Uchinuma Sei giữ nguyên nụ cười, nhanh chóng tiến lên tiếp đón:
“Xin chào quý khách, chào mừng đến với Love Love, xin hỏi quý khách muốn dùng—”
Lời còn chưa dứt, người phụ nữ kia đã hoàn toàn lơ đẹp anh ta, bước thẳng về một hướng.
“YASUI! MASARU!”
Một tiếng gào to khiến mọi ánh mắt trong quán tức khắc đổ dồn về phía cô.
Ở một góc quán, một người đàn ông run lẩy bẩy, chậm rãi quay đầu lại và chạm đúng vào ánh nhìn của người phụ nữ.
“Yuka, sao em lại đến đây?”
“Sao tôi lại không thể đến? Hay là anh sợ tôi biết được mấy chuyện mờ ám của anh?”
Nagaoka Yuka bước tới gần, sắc mặt âm trầm, ánh mắt sắc lẻm như dao lia thẳng về phía Shimizu Hori – cô hầu gái đang đứng cạnh bàn của người đàn ông.
Shimizu Hori vốn chỉ đến để đưa cà phê, bị ánh mắt không thân thiện ấy đâm trúng thì khẽ lui lại một bước, ôm khay trong tay tỏ vẻ khó hiểu.
Nhưng ngay giây tiếp theo—Nagaoka Yuka đột ngột vung tay, tát thẳng một cú trời giáng vào mặt Shimizu Hori.
“Đồ đàn bà không biết xấu hổ!”
Tiếng bạt tai vang dội đến mức cả khay cà phê trên tay Hori cũng rơi xuống đất. Cô ôm mặt, hai mắt mở to đầy sững sờ, nụ cười nghề nghiệp cố gắng duy trì bấy lâu nay hoàn toàn tan vỡ:
“Chị bị điên à?”
Giọng điệu ngọt ngào dễ thương ban nãy biến mất không còn dấu vết. Thay vào đó là một chất giọng trầm lạnh, trưởng thành đầy khí chất nữ vương.
Rõ ràng, đây mới là giọng thật của Shimizu Hori.
Yasui Masaru đứng hình, vội vàng bật dậy giữ chặt lấy Nagaoka Yuka:
“Em làm gì thế hả? Sao tự dưng lại ra tay đánh người?”
Vừa dứt lời, anh ta cũng dính luôn một cú tát.
“Anh tưởng tôi không biết vì ai mà anh ngày nào cũng mò đến cái quán cà phê chết tiệt này chắc?! Đồ khốn!”
Yasui ôm mặt, gào lên tức tối:
“Cô điên rồi à?!”
Yuka chỉ nhếch môi cười lạnh, không buồn đôi co với gã đàn ông tệ hại này, mà quay đầu nhìn thẳng vào Hori:
“Đồ hồ ly tinh, tôi cảnh cáo cô, nếu còn dám dụ dỗ chồng tôi lần nữa, tôi xé cái mặt cô ra! Cái quái gì mà Love Love Cafe chứ! Có khi cả ngày chỉ biết ‘phục vụ đặc biệt’ cho khách—”
Chưa kịp nói hết câu, Shimizu Hori đã lạnh lùng vung tay.
“Chát—!”
Cú tát này trực tiếp làm đầu Yuka lệch sang một bên.
“Tôi không có quan hệ gì với chồng cô cả. Tôi cảnh cáo cô, đừng có ăn nói bậy bạ!” Hori lạnh lùng cất lời, tuy vẫn mặc bộ đồ hầu gái ngọt ngào, nhưng khí thế toát ra xung quanh đã tụt xuống gần âm độ.
Yuka ôm má, trợn trừng mắt nhìn Hori đầy khó tin. Cảm giác nóng rát lan khắp nửa khuôn mặt khiến cô rú lên:
“Cô dám đánh tôi?!”
Hori cười khẩy:
“Cô đánh tôi được, tôi không thể đánh lại cô chắc?”
“Á á á!!!”
Nagaoka Yuka giận đến phát điên, gào thét lao về phía Hori như con thiêu thân—
“Con hồ ly thối tha! Đi chết đi cho tôi!!!”