Phỉ Văn Khoảnh ở Thanh Châu một tay che trời, hiện giờ anh ta chính là chó săn phá của, nếu biến mất ở chỗ này cũng sẽ không gây ra nửa điểm sóng gió nào cả.
“Tôi… tôi đến lấy tài liệu…”
Trịnh Lập Nhân tay run rẩy giống như bị điện giật, nắm chặt tài liệu trong tay, hoàn toàn dựa vào nữ thư ký nhìn như đang đỡ anh ta, thật ra là giống như giải phạm nhân mà nửa kéo nửa lôi anh ta ra khỏi văn phòng.
Nhìn thời gian, Phỉ Văn Khoảnh gọi vào số điện thoại đã thuộc lòng.
“Ừm, là tôi.”
Sự giả dối phù phiếm ban nãy đều biến mất, khóe miệng Phỉ Văn Khoảnh giờ phút này dịu dàng đến không thể tưởng tượng.
“Sao bên em lại yên tĩnh thế?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play