Trình Chu đi tuần tra quanh thôn một hồi, chẳng mấy chốc đã đến chiều tà.
Hắn bước vào xe dã ngoại thì thấy Dạ U đã về trước.
Dạ U ngồi trên ghế sô pha trong xe dã ngoại, nhìn Trình Chu, bực bội nói: “Sao ngươi lại đến đây? Đây là xe của ta!”
Trình Chu cười nịnh nọt, nói: “Vâng vâng vâng, đây là xe của ngài, tôi chẳng qua là không còn cách nào khác, tá túc một chút thôi mà.”
“Cái gì mà không còn cách nào khác, ngươi không phải còn xe khác sao?”
“Mấy chiếc đó không phải để ngủ, ngủ nhiều sẽ bị viêm cột sống.”
Dạ U trợn mắt, bực mình mắng: “Ngươi không có chút tinh thần chịu khó phấn đấu nào cả, các ngươi bên kia chẳng phải nói gì mà ‘khổ tận cam lai’ sao?”
Trình Chu thầm nghĩ: Dạ U qua bên kia hình như được nghe không ít lời dạy dỗ nhỉ! Nhìn cái giác ngộ này xem! Kể cả hắn, người được giáo dục bắt buộc chín năm cũng theo không kịp. Thời đại phát triển rồi, ‘khổ tận cam lai’ đặt ở mấy chục năm trước thì còn đúng, đặt ở hiện tại thì không còn mấy tác dụng. Nhiều người làm việc vất vả nhất, nhưng lại nhận đồng lương thấp nhất, sống lay lắt qua ngày.
“Vâng vâng vâng, tôi ham ăn lười làm, không nên thân!” Trước đây, Trình Chu thật ra đều ngủ ở minubus hay xe tải, nhưng bây giờ có xe dã ngoại rồi, ngủ ở mấy chiếc xe khác thì có vẻ hơi keo kiệt.

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play