Nhà Trình Chu vui vẻ hòa thuận, nhưng không khí nhà bác Trình Chu lại chẳng tốt đẹp gì.
Trình Vĩnh Kiệt khinh khỉnh: “Mẹ, có mỗi cái xe Volkswagen thôi mà, mẹ lải nhải mãi. Xe hắn còn thua xa xe con, tầm nhìn của Trình Chu cũng chỉ đến thế.”
Lý Hồng đầy phẫn nộ: “Người ta trả thẳng, tiền của mình, còn mày?”
Trình Vĩnh Kiệt nhíu mày, khó chịu: “Mẹ, giờ ai mua xe chả trả góp, chỉ có đồ cổ như Trình Chu mới trả thẳng.”
Lý Hồng bực bội: “Giá mà hồi đó lấy tiền đi hỏi vợ, giờ chắc con cháu đầy nhà rồi.”
Trình Vĩnh Kiệt khó chịu ra mặt: “Mẹ đừng nói mãi chuyện đó được không? Bao lâu rồi! Con bé đó xấu òm.”
Lý Hồng tức điên: “Người ta có nhà cửa xe cộ đàng hoàng, điều kiện tốt, mày còn chê. Mày nói mày tìm được đứa nào tốt hơn? Mày còn bảo con gái sếp thích mày cơ mà? Giờ thì hay rồi, người chẳng thấy đâu, việc cũng mất.”
Trình Vĩnh Kiệt nhăn mặt: “Con nhỏ đó ham tiền, thấy người ta lái Porsche nên mới đá con.”
Lý Hồng nghe vậy, giận sôi máu: “Ý mày là mày cũng muốn đổi Porsche à?!”
Trình Vĩnh Kiệt mất kiên nhẫn: “Không, con nói chơi thôi.”
“Mày suốt ngày ở nhà chơi game, sao không mau đi tìm việc?”
Trình Vĩnh Kiệt rầu rĩ: “Con cũng muốn tìm, nhưng giờ mấy ông sếp keo quá, lương chả bao nhiêu.”
Lý Hồng trừng mắt nhìn Trình Vĩnh Kiệt: “Mày đừng kén chọn nữa. Việc ba mày tìm cho mày hồi trước không phải tốt lắm sao? Nhẹ nhàng mà ổn định.”
Trình Vĩnh Kiệt càu nhàu: “Mẹ, việc đó lương có 5 triệu, trả tiền xăng xe cũng chẳng đủ.”
Lý Hồng quát: “Mày còn nói được à? Không đủ tiền xăng xe thì mua xe xịn làm gì?”
Trình Vĩnh Kiệt liếc Lý Hồng, mất kiên nhẫn: “Việc làm cũng như vợ, không thể tạm bợ. Cứ chọn đại, lãng phí tài năng của con. Giờ người ta bảo tốt nghiệp đại học phải ở nhà sống nhờ bố mẹ hai năm, lập kế hoạch đàng hoàng cho tương lai đã.”
“Người ta ở nhà sống nhờ bố mẹ để thi thạc sĩ, thi công chức, chứ có phải để chơi game đâu.”
Trình Vĩnh Kiệt lơ đãng nói: “Con biết rồi, con đang ôn thi đây.”
Lý Hồng tức điên với Trình Vĩnh Kiệt nhưng chẳng biết làm gì.
“Mày không khá lên được tí nào. Thằng Trình Chu cầm 50 vạn tiền thưởng về, chắc nhà Lý Thải Bình định ngóc đầu dậy rồi.”
Lý Hồng và Lý Thải Bình là chị em dâu, cứ gặp chuyện gì là so bì.
Lý Hồng đè nén Lý Thải Bình cả đời, giờ thấy nhà Lý Trường Tùng sắp phất lên thì chạnh lòng.
Trình Vĩnh Kiệt càu nhàu: “Tiền thưởng dễ kiếm thế à? Giờ sếp nào chả khôn ranh! Con thấy thằng Trình Chu chắc được phù bà nào bao nuôi rồi.”
Lý Hồng nghĩ nghĩ, thấy cũng có lý. Xã hội bây giờ cạnh tranh khốc liệt, đổi đời đâu còn dễ như xưa.
Trình Chu chỉ là sinh viên bình thường, giờ cử nhân đầy ra, nói gì đến sinh viên thường.
Lý Hồng bực dọc: “Được bao nuôi cũng tốt, mày mà có bản lĩnh thì cũng đi tìm phú bà nào mà bao nuôi.”
Trình Vĩnh Kiệt trừng mắt, bực bội: “Thôi đi! Mẹ thích Trình Chu thế thì nhận nó làm con đi.”
Lý Hồng thấy thái độ của Trình Vĩnh Kiệt, tức điên nhưng cũng đành chịu.
…
Ăn tối xong, Trình Chu về phòng.
Dạ U nhìn Trình Chu, tức giận: “Ngươi định đi dự tiệc sinh nhật?”
Trình Chu gật đầu: “Ừ!”
“Ngươi đi thì ta biết làm sao?” Dạ U hỏi.
Trình Chu nghĩ nghĩ: “Ngài có thể ngồi trong xe chờ.”
Dạ U nghiến răng: “Ngươi đi dự tiệc ăn uống linh đình, còn ta ngồi chờ.”
Trình Chu xoa trán: “Hay tôi mua trà sữa cho ngài?”
Dạ U trừng mắt: “Một cốc trà sữa mà muốn mua chuộc ta? Ngươi nghĩ ta dễ dụ thế à?”
“Vậy tám cốc?” Trình Chu dò hỏi.
Dạ U bực bội: “Thế còn tạm được.”
Trình Chu hơi lo lắng nhìn Dạ U, thầm nghĩ: Dạ U uống nhiều thế này sẽ không béo lên thành heo sao! Béo thì thôi, đừng tiểu đường là được. Nếu Dạ U béo lên, không biết mình có béo theo không! Dạ U không phải người thường, chắc không thể đánh giá theo tiêu chuẩn người thường được.
Dạ U nhìn Trình Chu, nhíu mày, khó chịu: “Ngươi nghĩ linh tinh gì thế? Chê ta uống nhiều à?”
Trình Chu lắc đầu vội vàng: “Không, không, làm sao có thể?”
Dạ U tò mò nhìn Trình Chu: “Ngươi với Chu Bách Vạn kia có xích mích gì à?”
Trình Chu gật đầu: “Ừ!”
“Vì sao?” Dạ U chớp đôi mắt long lanh, tò mò nhìn Trình Chu.
Trình Chu nhìn Dạ U, thầm nghĩ: Không ngờ Dạ U cũng thích buôn chuyện! “Vì hắn ghen tị tôi đẹp trai hơn hắn, được nhiều người yêu mến hơn hắn.”
Dạ U chớp mắt: “Ra là vậy.”
Trình Chu thầm nghĩ: Ra là vậy nghĩa là sao, không biết Dạ U có đồng ý mình đẹp trai hơn không.
…
Hôm sau.
Trình Chu lái xe chở Trình Dương đến nhà hàng.
Trình Dương nhìn địa chỉ trên điện thoại: “Anh, nhà hàng mà Chu Bách Vạn tổ chức sinh nhật là của nhà hắn đấy.”
“Làm ăn lớn thật đấy nhỉ!” Trình Chu nói.
Trình Dương gật đầu: “Vâng! Thằng béo chết tiệt đó, đúng là sướng từ trong trứng. Người so với người đúng là tức chết người mà.”
Nhà hàng được Chu Bách Vạn bao trọn. Dưới nhà hàng, nhiều bạn học của Trình Chu đã đến, mấy người đang xúm quanh bể cá cảnh dưới sảnh xem, trong bể có mấy con cá đang bơi lội tung tăng.
“Trình Chu đến rồi à! Lại đây xem, Chu tổng nuôi một con cá ngân long.” Người nói là Lưu Chí Huy, bạn học của Trình Chu, hiện đang làm quản lý ở nhà hàng.
Người này là đàn em của Chu Bách Vạn, hồi đi học đã lẽo đẽo theo sau Chu Bách Vạn gọi “đại ca”, ra trường, Chu Bách Vạn cũng cất nhắc.
Trình Chu đi tới bể cá. Trong đại sảnh có ba bể cá, một bể nuôi một con cá ngân long và hơn hai mươi con cá phi phụng.
Một bể khác nuôi một con cá huyết rồng và một con cá đuối đen kim cương.
Bể cuối cùng bình thường hơn, toàn cá Koi cảnh các loại, Kohaku, Sanke, Showa, Ogon,… đủ cả
Một người đàn ông mặc vest chỉ vào cá ngân long tấm tắc: “Con này của Chu Bách Vạn là bạch kim long ngư đấy! Đẹp quá, toàn thân trắng như tuyết, hơi trong suốt, thuần khiết không tì vết, mắt đỏ tươi, nhìn ưu nhã chưa kìa. Con này không 50 vạn thì không mua được.”
Một người phụ nữ xách túi hàng hiệu bên cạnh nói: “Con đuối đen kim cương kia cũng không rẻ, ít nhất cũng phải trăm triệu.”
Mấy người bạn học xúm quanh bể cá xem, đa phần chả hiểu gì về cá, nhưng nghe nói mấy bể cá này tổng cộng cả trăm vạn cũng thấy lạ.
Trình Dương nhìn cá trong bể, không nói gì.
Chu Bách Vạn vội vàng ra đón, chào hỏi mọi người rồi tiến về phía Trình Chu.
“Trình Chu dạo này thăng chức gì chưa?”
“Thăng chức gì, tôi làm lụng bình thường thôi.” Trình Chu nói.
Chu Bách Vạn đắc ý: “Giờ sinh viên chả đáng giá gì, nhà hàng tôi toàn sinh viên, cả thạc sĩ cũng có. Trình Chu, nếu cậu khó khăn quá thì đến chỗ tôi làm, tôi trả lương 6000 tệ.”
Trình Chu cười cười: “Cảm ơn, nhưng thôi.”
Chu Bách Vạn vẫn cười nhưng giọng lạnh nhạt hẳn: “Chê ít à!”
Trình Dương cau mày, đứng lên: “Anh tôi được sếp quý lắm, mới lĩnh mấy chục vạn tiền thưởng.”
Trình Dương vừa nói xong, mấy người trong sảnh tò mò nhìn về phía Trình Chu.
Chu Bách Vạn cười: “Trình Chu giỏi thật đấy!”
Trình Dương cười: “Kiếm tiền mọn, sao bằng Chu tổng, toàn làm ăn lớn.”
Chu Bách Vạn cười ha hả: “Mọi thứ đã sẵn sàng, lên lầu ngồi thôi.”
Trong bữa tiệc, Chu Bách Vạn cụng ly, thỉnh thoảng nói chuyện đao to búa lớn.
Mấy người bạn học vây quanh Chu Bách Vạn nịnh nọt, không khí rất thân mật.
Trình Chu nhìn cảnh tượng ăn uống linh đình, vừa ăn vừa âm thầm thấy chán.
…
Ăn xong, Trình Chu dẫn Trình Dương về.
Sau màn khoe mẽ của nhà giàu mới nổi, Trình Chu thấy tâm trạng Trình Dương hơi xuống dốc. Nghèo không đáng sợ, đáng sợ là nhận ra mình nghèo.
Trình Chu về phòng, Dạ U xuất hiện từ bóng tối.
Dạ U nhìn Trình Chu, giọng oán trách: “Ngươi giỏi lắm!”
Trình Chu nhìn Dạ U, dỗ dành: “Ngài sao thế? Giận à?”
Dạ U bất mãn: “Tên hỗn trướng nhà ngươi, đi ăn uống với người ta, bỏ mặc ta một mình?”
Trình Chu nhìn Dạ U: “Tôi đã mua trà sữa cho ngài rồi mà. Ngài đừng nghĩ tôi đi ăn uống vui vẻ lắm, hôm nay tôi đi xem người ta khoe khoang thôi, tuy ăn không uống không nhưng rất áp lực.”
Dạ U nhìn Trình Chu: “Áp lực? Ta không thấy! Ta thấy ngươi vui vẻ lắm mà!”
Trình Chu: “…” Thôi được, thật ra hắn không áp lực lắm. Nếu là trước đây, thấy tên béo chết tiệt Chu Bách Vạn khoe mẽ, hắn sẽ thấy khó chịu, nhưng giờ khác rồi, Chu Bách Vạn chỉ là kẻ giàu bình thường, hắn là người được trời chọn có thể xuyên qua hai thế giới. Sớm muộn gì giá trị con người của hắn cũng vượt qua Chu Bách Vạn.
“Hôm nay sao các ngươi cứ xúm quanh bể cá thế?”
Trình Chu giải thích: “Xem cá thôi! Mấy bể cá đó tổng cộng cả trăm vạn, con cá ngân long kia Chu Bách Vạn mua 50 vạn.”
Dạ U nghi hoặc: “50 vạn? Xe ngươi mới hơn 20 vạn, con cá đó đổi được hai cái xe à?”
Trình Chu gật đầu, phiền muộn: “Ừ, đúng thế.”
Xã hội này, người thì chạy xe máy điện vất vả kiếm cơm, người thì nuôi bể cá có thể mua mấy chiếc xe.
Dạ U khó hiểu: “Sao lại đắt thế? Ta thấy con cá đó không có ma lực, không phải ma thú, ăn cũng chả bổ béo gì.”
Trình Chu cứng họng: “Cái này, người ta mua cá không phải để ăn, mà để ngắm.”
Dạ U khó hiểu: “Ngắm! Có gì đẹp?”
Trình Chu thở dài: “Mỗi người một sở thích, trong mắt người yêu thích, cá ngân long đẹp là vô giá.”
Dạ U: “Không hiểu!”
Trình Chu lắc đầu, đừng nói Dạ U không hiểu, hắn cũng không hiểu! Có lẽ khi nào hắn giàu có, ngày nào cũng phải đau đầu tiêu tiền thế nào thì hắn sẽ hiểu. Lúc đó, hắn có thể thấy xã hội quá xô bồ, cần nuôi vài con cá để tu tâm dưỡng tính. Còn bây giờ, hắn chưa đạt đến cảnh giới đó.
(Cá ngân long là cá rồng nhé mn).