Sau khi bàn bạc xong việc trồng cỏ linh lăng, Trình Chu tìm gặp trưởng thôn để bàn về việc xây dựng trại nuôi heo.
Trưởng thôn có vẻ hơi bất ngờ: “Ngài nói, ngài muốn xây một cái trại nuôi ở đây?”
Ông cứ tưởng Trình Chu chỉ hứng thú nhất thời với việc trồng cỏ linh lăng chứ không ngờ hắn còn muốn nuôi heo.
Hồi trẻ, trưởng thôn cũng từng ngao du khắp nơi, biết một số quý tộc có sở thích nuôi ma thú.
Một số Kỵ Sĩ Hoàng Kim lợi hại có thể thu phục được ma thú mạnh mẽ để hỗ trợ chiến đấu, với họ mà nói thì lợn rừng ở vùng núi này chẳng đáng là gì.
Trình Chu gật đầu: “Đúng vậy, tôi có mang theo bản vẽ.”
Trưởng thôn nhìn bản vẽ, mắt tròn xoe, khó hiểu nói: “Ngài nghiêm túc chứ? Trại nuôi heo cần gì phải xây cầu kỳ như vậy? Thế này thì quá xa xỉ rồi.”
Trình Chu thản nhiên: “Cứ xây theo bản vẽ này đi.”
Xét đến hoàn cảnh của thôn Hắc Mạch, bản vẽ mà Trình Chu đưa ra đã được giản lược khá nhiều.
Trưởng thôn triệu tập dân làng, thông báo về việc nuôi heo.
“Nuôi lợn rừng sao? Nguy hiểm quá!”
“Nuôi heo đúng là hơi nguy hiểm, nhưng đây là Trình Chu đại nhân muốn nuôi mà! Ngài ấy chắc chắn sẽ có biện pháp.”
“Phải rồi, với quý tộc mà nói, lợn rừng chẳng qua là miếng thịt bày trên thớt thôi.”
“Nếu Trình Chu đại nhân đã muốn nuôi thì chúng ta cứ làm theo thôi.”
“……”
Ban đầu, trưởng thôn còn lo dân làng sẽ phản đối việc xây chuồng heo, ai ngờ uy tín của Trình Chu cao như vậy, mọi người đều đồng ý, đỡ cho ông phải tốn công thuyết phục.
Trình Chu thuê dân làng xây trại nuôi heo với tiền công sáu ổ bánh mì một ngày cho một người đàn ông trưởng thành, lại còn bao ăn ba bữa. Dân làng vô cùng hào hứng, hầu như tất cả những người trong thôn còn sức khỏe, không có việc làm đều tham gia.
Trước đây, khi Trình Chu muốn đánh bắt hải sản, nhiều người vì sợ lây bệnh từ hải sản nên đã bỏ lỡ cơ hội. Sau đó, mấy người được nhận bánh mì đã khiến những người khác vô cùng ghen tị.
Dạo gần đây, rất nhiều người hối hận vì đã nghĩ sai, bỏ lỡ cơ hội.
Những người từng được Trình Chu thuê đi bắt hải sản không ngừng khen ngợi bánh mì ngon như thế nào. Một số người khác nhìn thèm thuồng, chỉ có thể bỏ tiền ra mua lại với giá cao, còn đa số thì tiếc tiền, chỉ biết nuốt nước miếng nhìn.
Lần này Trình Chu muốn xây trại nuôi heo trong thôn, mọi người đều vô cùng nhiệt tình, sợ lại bỏ lỡ cơ hội nhận bánh mì.
“Mọi người đều đồng ý xây trại nuôi heo sao?”
Trưởng thôn gật đầu: “Vâng, mọi người đều đồng ý.”
Trình Chu đứng cạnh trưởng thôn, nhìn những người đang tụ tập: “Đây là những người đến giúp xây trại nuôi heo sao?”
Trưởng thôn gật đầu: “Vâng, ai cũng muốn giúp.”
Trình Chu nhìn những người trước mặt, theo bản năng nhíu mày.
Hắn cứ tưởng chỉ vài chục người, kết quả lại đến cả trăm người, ngoài thanh niên trai tráng còn có mấy cụ già và vài đứa trẻ con. Dù là thanh niên hay người già, trẻ nhỏ thì đều gầy gò, xanh xao, có vẻ thiếu dinh dưỡng.
“Xây trại nuôi heo rất vất vả đấy.” Trình Chu nói.
Trưởng thôn vỗ ngực cam đoan: “Yên tâm đi, mọi người không sợ khổ, cũng tuyệt đối sẽ không lười biếng, làm lỡ việc của ngài đâu.”
Trình Chu: “……”
Trình Chu nhìn về phía dân làng, mấy người già có vẻ lảng tránh ánh mắt của hắn, còn mấy đứa trẻ thì nắm chặt vạt áo, trông có vẻ sợ sệt.
Trưởng thôn hơi ngượng ngùng: “Người già và trẻ nhỏ không cần tiền công, chỉ cần cho ăn là được.”
Trình Chu cau mày: “Không lấy tiền công thì không được, cho một nửa đi.”
Trưởng thôn nghe vậy, mừng rỡ: “Trình Chu đại nhân quả là người tốt.”
Trình Chu: “……” Người dân ở dị giới thật chất phác! Chỉ cần cho ăn là sẵn sàng làm việc.
Trình Chu nhìn đám đông dân làng: “Vậy chúng ta tổ chức lễ khởi công trước đã.”
Dân làng xôn xao bàn tán, không biết lễ khởi công là gì.
Trình Chu sai người bắc một cái chảo lớn, nấu một nồi mì gói to.
Mì gói, thứ mà ở hiện đại bị nhiều người coi là đồ ăn vặt, thỉnh thoảng ăn một lần cũng thấy rất ngon.
Mấy chục gói mì được cho vào nồi, mùi thơm lan tỏa, dân làng ai nấy đều nhìn chằm chằm vào nồi, hận không thể nhảy ngay vào trong.
Mì gói nhanh chóng bị vét sạch, Trình Chu liên tục nấu mười nồi mì to mà vẫn còn nhiều người chưa no, đến nước mì cũng bị uống hết không còn một giọt.
Nếu không có hắn giám sát, Trình Chu thật sự nghi ngờ đám dân làng này sẽ lao vào liếm cả đáy nồi.
Ban đầu mọi người không biết lễ khởi công là gì, nhưng khi phát hiện ra đó là được ăn no nê thì ai nấy đều thích cái lễ này.
Được ăn một bữa no nê, dân làng cảm động đến rơi nước mắt, vỗ ngực hứa sẽ làm việc chăm chỉ, khiến Trình Chu hơi ngượng ngùng.